CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (19)
HỒ CHÍ MINH - HÀNH TRÌNH CỦA MỘT TÂM HỒN VÀ VẬN MỆNH MỘT DÂN TỘC
Chuyện kể rằng, vào những năm cuối thế kỷ XIX, tại làng Sen quê nội và làng Chùa quê ngoại của vùng đất Nghệ An đầy nắng gió, có một cậu bé tên là Nguyễn Sinh Cung đã ra đời. Cậu lớn lên trong tiếng ru ngọt ngào của mẹ và những bài học về đạo làm người của cha. Thế nhưng, tuổi thơ ấy không chỉ có màu hồng. Chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, nhìn thấy nỗi đau của người dân nô lệ dưới gót giày thực dân, trái tim nhỏ bé của người thiếu niên ấy đã sớm nhen nhóm một khát vọng lớn lao: Tìm lại tự do cho đồng bào. Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng, một chàng thanh niên gầy gò với cái tên Văn Ba đã bước lên con tàu Amiral Latouche Tréville. Trong túi không có tiền, chỉ có đôi bàn tay lao động và một ý chí sắt đá. Khi người bạn hỏi: "Tiền đâu mà đi?", chàng thanh niên ấy đã giơ đôi bàn tay mình ra và nói: "Đây, tiền đây!". Ba mươi năm bôn ba khắp thế giới bắt đầu từ đó. Người đã làm đủ mọi nghề: quét rác, bồi bàn, đốt lò, thợ ảnh... để sống và để học. Người đi qua những đại lộ lộng lẫy ở Paris, những khu ổ chuột ở New York, những bến cảng ở London. Ở đâu Người cũng thấy người nghèo bị áp bức. Để rồi, vào một ngày năm 1920 tại Pháp, khi đọc được bản Sơ thảo Luận cương của Lênin, Người đã khóc vì hạnh phúc: "Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta!". Ánh sáng con đường cứu nước đã mở ra. Mùa xuân năm 1941, sau đúng 30 năm xa cách, một người con của Tổ quốc đã lặng lẽ bước qua cột mốc 108 biên giới Việt - Trung để trở về. Đó chính là Hồ Chí Minh. Người chọn hang Pác Bó làm đại bản doanh, lấy phiến đá làm bàn dịch sử Đảng. Cuộc sống gian khổ, cháo bẹ rau măng, nhưng tâm thế của Người luôn ung dung, tự tại vì biết rằng ngày độc lập đã cận kề. Câu chuyện tiếp nối bằng những ngày tháng sục sôi của Cách mạng Tháng Tám. Khi thời cơ đến, Người dù đang ốm nặng vẫn quả quyết: "Dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập". Và rồi, ngày 2/9/1945, trước hàng triệu đồng bào tại quảng trường Ba Đình, giọng nói ấm áp của Người vang lên: "Tôi nói đồng bào nghe rõ không?". Giây phút ấy, lịch sử Việt Nam sang trang mới. Suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ sau đó, hình ảnh "Bác Hồ" đã trở thành linh hồn của cuộc kháng chiến. Người không ngồi trong dinh thự lộng lẫy mà chọn sống trong ngôi nhà sàn gỗ đơn sơ giữa lòng Hà Nội. Câu chuyện về Bác là những buổi chiều Người đi thăm chiến sĩ ở mặt trận, là những đêm thức trắng lo nỗi nước nhà, là bát cơm sẻ nửa, là tấm áo ấm gửi cho chiến sĩ vùng cao. Người dành trọn 79 mùa xuân cho dân tộc, không một chút riêng tư cho bản thân. Đến những phút cuối cùng trên giường bệnh, Người vẫn hỏi: "Hành quân đến đâu rồi?", "Dân đê vỡ đã cứu được chưa?". Chủ tịch Hồ Chí Minh ra đi vào một ngày mưa tháng Chín năm 1969, để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho cả dân tộc và bạn bè quốc tế. Nhưng câu chuyện về cuộc đời Người không dừng lại ở đó. Nó vẫn đang được viết tiếp bởi triệu triệu người Việt Nam đang học tập và làm theo tấm gương của Người. Cuộc đời Bác là một câu chuyện cổ tích có thật về sức mạnh của lòng yêu nước và ý chí con người. Người không chỉ là một vị lãnh tụ, mà là một người ông, người cha, một người thầy vĩ đại – người đã thắp sáng ngọn lửa tự hào trong trái tim mỗi người dân đất Việt.



