Bài viết

Câu chuyên thời hoa lửa (2)

Đà Nẵng01/01/2026Tân Hòa B3 (Đoàn phường Hải Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước, ông cha ta đã trải qua rất nhiều hy sinh, gian khổ và những hy sinh thầm lặng,cao cả đó đã tạo nên những trang sử hào hùng mãi mãi khắc ghi trong tim của mỗi người con Việt Nam.

Giờ đây khi rảo bước trên từng ngõ ngách của con phố Đà Nẵng quen thuộc, ta chợt nhớ về những ký ức xưa cao cả và ý nghĩa-“Chiến dịch Giải Phóng Đà Nẵng 1975”. Ngay từ giữa tháng 3/1975, khi Tây Nguyên thất thủ, quân đội Sài Gòn lâm vào tình thế hỗn loạn. Sau chiến thắng Huế ngày 26/3, Đà Nẵng trở thành cứ điểm phòng thủ cuối cùng của địch tại miền trung. Nhận thấy cơ hội quyết định, Bộ Tư lệnh Mặt trận Quảng Đà gấp rút thành lập Trung đoàn 97 vào ngày 22/3, tập hợp các tiểu đoàn tinh nhuệ sẵn sàng tham gia chiến dịch.

Theo cựu chiến binh Trần Chiến Chinh, nguyên Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 97, ngay từ những ngày đầu, quân và dân ta đã thể hiện quyết tâm sắt đá, tinh thần "một ngày bằng hai mươi năm", chuẩn bị mọi mặt để đánh thẳng vào sào huyệt cuối cùng của địch. Rạng sáng 26/3/1975, chiến dịch chính thức mở màn. Quân ta áp sát thành phố Đà Nẵng từ nhiều hướng. Trước nguy cơ bị bao vây, từ ngày 26/3, Mỹ buộc phải lập cầu hàng không di tản cơ quan lãnh sự Mỹ tại Đà Nẵng về Sài Gòn, khiến tinh thần binh lính địch càng thêm rệu rã. Đến ngày 28/3, ta đập tan toàn bộ hệ thống phòng ngự vòng ngoài của địch.

Sáng ngày 29/3, quân ta dồn dập tấn công, sử dụng pháo lớn của Quân đoàn 2 và Quân khu 5 bắn vào các khu vực trọng yếu như sân bay Đà Nẵng, cảng Sơn Trà, sân bay Nước Mặn...

Lực lượng bộ binh và xe tăng đồng loạt tiến công từ nhiều hướng. Trong đó hướng bắc: Đột phá qua đèo Hải Vân, chiếm kho xăng Liên Chiểu, thọc sâu vào Đà Nẵng, chiếm quân cảng Sơn Trà (13 giờ 30 phút ngày 29/3); hướng tây bắc: Tiến công theo đường số 14, đánh chiếm Phước Tường, Hòa Khánh, Sở chỉ huy Sư đoàn 3 ngụy, đài phát thanh, Tòa thị chính (9 giờ 30 phút ngày 29/3); hướng tây nam: Tiêu diệt địch tại Phú Hương, Đồng Lâm, chiếm trung tâm huấn luyện Hòa Cầm, sân bay Đà Nẵng; hướng đông nam: Làm chủ Hội An, khu Non Nước, căn cứ hải quân, đánh chiếm sân bay Nước Mặn.

Cựu chiến binh Trần Chiến Chinh nhớ lại: "Tiểu đoàn 4 được giao nhiệm vụ đánh chiếm sân bay Nước Mặn - cứ điểm quan trọng của địch với sự hiện diện của Sư đoàn Thủy quân lục chiến, Lữ đoàn 14 biệt động quân và pháo binh. Nhờ chiến thuật kêu gọi đầu hàng kết hợp tiến công dũng mãnh, đến 9 giờ sáng 29/3, quân ta làm chủ sân bay, bắn rơi trực thăng, bắt sống xe tăng M-113 và hàng nghìn binh lính địch".

Một trong những điểm giao tranh ác liệt cuối cùng là tại khu vực Cô nhi viện (nay là Đại học Kinh tế). Quân địch quyết liệt chống trả bằng súng cối và đại liên, nhưng với sự yểm trợ của xe tăng T-54, đến 16 giờ cùng ngày, quân ta đã chiếm được cứ điểm này. Đúng 17 giờ 30 phút ngày 29/3/1975, tiếng súng cuối cùng khép lại chiến dịch, Đà Nẵng hoàn toàn được giải phóng. Tiếng súng vang lên đánh thức hồi ký ức của ta để rồi lòng ta bỗng thấy rạo rực đến kỳ lạ. Sự bồi hồi,xúc động đến chân thật. Mọi thứ xuôi dòng thật sinh động.Để có được một thành phố xinh đẹp như hiện nay cũng như để ta đưa ta sống những ngày tháng yên bình như thế này đều là máu và nước mắt của cha ông ta.Vậy nên hãy luôn tự nhủ với bản thân sống tốt hơn, siêng năng học hỏi, để đưa đất nước ngày càng hưng thịnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn