“ Câu Chuyện Thời Hoa Lửa “ (2)
Câu chuyện kể về cụ bà Nguyễn Thị Ngách, 109 tuổi, một "pho sử sống" của dân tộc. Trải qua hai cuộc kháng chiến, nếm trải nỗi đau mất con, nhưng ở cái tuổi bách niên giai lão, trí nhớ có thể nhạt nhòa, chỉ riêng hình bóng người con trai đi mãi không về và ước nguyện một bữa cơm chung vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm khảm của Mẹ.
Người đàn bà đi xuyên thế kỷ
Năm 2026, khi cả thế giới đang vận hành với vận tốc của công nghệ và những tòa nhà chọc trời, thì trong một gian nhà nhỏ, thời gian như ngưng đọng bên bóng dáng gầy guộc của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Ngách. Mẹ sinh năm 1917, cái năm mà đất nước còn chìm trong lầm than nô lệ. Ở tuổi 109, đôi mắt Mẹ đã đục mờ như phủ một lớp sương khói của thời gian, làn da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ đã đi qua bao mùa bão nổi. Mẹ không chỉ sống qua một thế kỷ, Mẹ sống qua cả một thời đại "hoa lửa" của dân tộc.
Tiếng gọi từ chiến trường và lời hứa chưa tròn
Thời con gái của Mẹ là những ngày gồng gánh tiếp tế, là những đêm thức trắng bên nồi khoai luộc cho cán bộ nằm vùng. Mẹ tiễn con đi vào một ngày nắng cháy, chiếc ba lô con cóc trên vai người con trai trẻ tuổi khuất dần sau rặng tre. Mẹ nhớ như in câu nói cuối cùng của con: "Mẹ đợi con, thắng giặc con về ăn cơm với mẹ!".
Lời hứa ấy, Mẹ đã giữ suốt hơn nửa thế kỷ. Những lá thư từ chiến trường thưa dần rồi bặt vô âm tín. Một ngày nọ, tấm giấy báo tử màu vàng úa được trao tận tay. Mẹ không gào thét, Mẹ lịm đi. Nhưng khi tỉnh dậy, lòng người mẹ ấy vẫn không tin đó là sự thật. Trong thâm tâm Mẹ, con chỉ đang đi đâu đó thật xa, vì chưa xong nhiệm vụ nên chưa kịp về ăn bữa cơm đoàn viên.
Bát đũa thừa trên mâm cơm chiều
Có một hình ảnh khiến bất cứ ai ghé thăm cũng phải rơi lệ: Trong những bữa cơm gia đình cùng con cháu, Mẹ Ngách luôn bảo cháu chắt kê thêm một chiếc ghế trống, đặt thêm một bát cơm và một đôi đũa. Mẹ nói nhỏ nhẹ: "Để phần cho nó, tí nó về nó đói".
Ở tuổi 109, Mẹ có thể quên tên những người vừa gặp, quên cả những sinh hoạt đời thường, nhưng ký ức về thói quen ăn uống của người con trai liệt sĩ thì Mẹ nhớ rõ mồn một. Con thích ăn món gì, con hay ngồi vị trí nào... tất cả vẫn còn đó, tươi rói như thể cuộc chia ly vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Mẹ vẫn ngóng ra ngõ mỗi khi có tiếng bước chân lạ, đôi tai đã nặng nhưng vẫn nhạy bén với những thanh âm gợi nhớ về người con trai năm ấy.
Sự chờ đợi của Mẹ Ngách không còn là nỗi đau bi lụy, mà nó đã trở thành một đức tin cao cả. Mẹ sống thọ, có lẽ cũng vì muốn đợi thêm một chút, để chắc chắn rằng nếu con có về giữa đêm khuya, vẫn còn mẹ ở đây mở cửa và sới cho con bát cơm nóng hổi.
Ngọn lửa từ quá khứ soi sáng tương lai
Chúng tôi – những sinh viên của thế hệ Gen Z, sống trong hòa bình và đủ đầy – khi đứng trước Mẹ Ngách, cảm thấy mình thật nhỏ bé. 109 năm cuộc đời của Mẹ là 109 chương sách về sự hy sinh thầm lặng. Mẹ không cầm súng ra chiến trường, nhưng Mẹ đã dâng hiến những gì quý giá nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Hình ảnh Mẹ ngồi bên mâm cơm, đôi mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, chính là bài học sâu sắc nhất về lòng yêu nước. Hòa bình chúng ta đang có hôm nay không phải nghiễm nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng thanh xuân của những người con và cả cuộc đời mòn mỏi đợi chờ của những người Mẹ như Mẹ Ngách.
Lời kết
Khép lại câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Ngách, trong lòng tôi vẫn vương vấn hình ảnh bát cơm trống trên mâm. Hy vọng rằng, trong những giấc mơ của mình, Mẹ đã được thấy con trở về, được cùng con ăn bữa cơm đoàn viên mà Mẹ đã chờ đợi suốt một thế kỷ qua.
Cảm ơn Mẹ, người mẹ anh hùng đã giữ lửa cho lịch sử, để thế hệ chúng con biết trân trọng hơn mỗi phút giây hòa bình và biết sống trách nhiệm hơn với màu áo sinh viên TNUT mà mình đang mang.



