CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (20)
Những câu chuyện về “thời hoa lửa” luôn khiến tôi xúc động mỗi khi nghe lại. Đó là thời gian mà ông bà tôi đã sống qua – một quãng đời đầy khó khăn, vất vả nhưng cũng chan chứa tình người. Tôi vẫn nhớ như in buổi tối nọ, khi cả nhà quây quần bên hiên, ông tôi kể lại một kỉ niệm mà theo ông “không bao giờ có thể quên”.
Ông nói rằng ngày ấy làng quê nghèo nhưng ai cũng ấm áp và đoàn kết. Một lần, khi còn là cậu thanh niên trạc tuổi anh tôi bây giờ, ông được giao nhiệm vụ chuyển một lá thư quan trọng sang làng bên. Đó là bức thư động viên tinh thần và báo tin cho người dân trong vùng. Trời chiều tối dần, gió thổi lạnh buốt. Con đường đất ngày thường vốn yên bình, vậy mà hôm ấy lại lặng ngắt đến lạ. Ông vừa đi vừa nắm chặt túi vải có lá thư, lòng thấp thỏm không yên.
Đến đoạn gần bìa rừng, ông nghe tiếng sột soạt trong bụi tre. Ông kể rằng lúc đó tim mình đập mạnh, nhưng vẫn cố bước thật nhanh vì nghĩ đến người đang chờ thư. Bất chợt từ bụi tre, một người dân trong làng xuất hiện. Hóa ra họ cũng được cử đi để hỗ trợ ông, chỉ vì lo ông đi một mình sẽ nguy hiểm. Ông bảo khoảnh khắc ấy, ông thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh. “Thời đó ai cũng sợ, nhưng ai cũng thương nhau,” ông nói.
Cả hai người đã cùng nhau vượt qua quãng đường dài, mang bức thư đến đúng nơi. Người nhận cảm động rơi nước mắt, còn ông thì chỉ nhớ rõ một điều: giữa những ngày tháng đầy thử thách ấy, tình làng nghĩa xóm chính là ánh sáng giúp mọi người vượt qua tất cả.
Kể đến đây, ông mỉm cười hiền lành. Tôi nhìn vào mắt ông và cảm nhận được niềm tự hào lẫn sự xúc động. Dù tôi không sống trong thời hoa lửa, nhưng qua câu chuyện của ông, tôi hiểu hơn về sự kiên cường và lòng nhân ái của những con người ngày trước. Đó là kỉ niệm mà tôi sẽ luôn trân trọng, bởi nó nhắc tôi biết yêu hơn cuộc sống bình yên mà mình đang có hôm nay.



