Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa (21)

Quảng Ninh05/07/2026Nguyễn Minh Thư (LCĐ Khoa Ngoại ngữ, Trường ĐHHL)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Ánh đèn trong hầm bí mật Năm ấy, chiến tranh vẫn còn khốc liệt. Trong một ngôi làng nhỏ, dưới mái nhà tranh đơn sơ của mẹ Lành – một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – có một căn hầm bí mật. Ban ngày, căn nhà yên bình như bao ngôi nhà khác, nhưng đêm xuống lại trở thành nơi che chở cho cán bộ cách mạng, thương binh và những người làm nhiệm vụ. Một trong những người thường lui tới căn hầm là ông Bảy – người hoạt động cách mạng từ trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Dù tuổi đã cao, ông vẫn bí mật truyền tin, chỉ đường và động viên lớp thanh niên tiếp tục đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Bên cạnh ông là anh Minh, một chiến sĩ trẻ sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân vì đã dũng cảm cứu đồng đội trong một trận đánh ác liệt. Ở hậu phương, chị Hương – một nữ thanh niên xung phong – ngày đêm mở đường, tải đạn và cứu thương. Có lần, chị bị mảnh bom làm bị thương ở chân nhưng vẫn cắn răng hoàn thành nhiệm vụ. Sau chiến tranh, chị trở thành bệnh binh nhưng chưa bao giờ than phiền về những mất mát của mình. Trong căn hầm nhỏ còn có chú Thành, một thương binh mất một cánh tay. Dù vậy, chú vẫn kiên trì sửa chữa vũ khí, hướng dẫn những chiến sĩ trẻ cách chiến đấu và luôn lạc quan động viên mọi người. Chú thường nói: “Mất một cánh tay nhưng không bao giờ mất lòng yêu nước.” Người dân trong làng cũng âm thầm góp sức. Cụ Tư nhiều lần giấu lương thực, thuốc men và che chở cán bộ cách mạng ngay trong chính ngôi nhà của mình. Gia đình cụ sau này được công nhận là người có công giúp đỡ cách mạng. Con gái cụ là Mai luôn mang cơm, đưa thư bí mật dù biết có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Những ngày chiến tranh qua đi, nhiều người không trở về. Mẹ Lành mất hai người con trên chiến trường nhưng vẫn nén đau thương để chăm sóc những người lính còn sống. Mỗi dịp gặp mặt, các cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong và cán bộ Đoàn từng tham gia kháng chiến lại trở về thắp hương tưởng nhớ đồng đội. Thân nhân của những người có công cũng tiếp tục gìn giữ những kỷ vật, những lá thư và câu chuyện về một thời hoa lửa để kể cho thế hệ sau. Nhiều năm sau, một nhóm đoàn viên thanh niên đến thăm ngôi làng. Khi nhìn ngọn đèn dầu cũ vẫn được gìn giữ trong căn hầm bí mật, các bạn trẻ mới hiểu rằng ánh sáng ấy không chỉ soi đường cho những người chiến sĩ năm xưa mà còn soi sáng lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí hy sinh của cả dân tộc. Câu chuyện ấy tuy là một tác phẩm hư cấu nhưng được xây dựng từ hình ảnh của biết bao nhân chứng lịch sử: những người hoạt động cách mạng, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, Anh hùng Lao động trong thời kỳ kháng chiến, thương binh, bệnh binh, người có công giúp đỡ cách mạng, thân nhân người có công, cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong, cán bộ Đoàn tham gia kháng chiến và những nhân chứng lịch sử đã góp phần làm nên nền độc lập, tự do của dân tộc. Thông điệp mà câu chuyện gửi gắm là: lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công hiển hách mà còn được tạo nên từ sự hy sinh thầm lặng của hàng triệu con người. Thế hệ trẻ hôm nay cần biết ơn, gìn giữ truyền thống và tiếp tục viết nên những “câu chuyện thời hoa lửa” bằng tinh thần cống hiến trong thời bình."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn