CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (22)
Chào các bạn, mình là Bích ngọc, học sinh lớp 8A. Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “ Câu chuyện thời hoa lửa ‘’, mình muốn kể cho các bạn nghe về một người mình vô cùng kính trọng trong gia đình – Mẹ Thứ không có hình ảnh cao lớn, mà là một bà cụ dáng người nhỏ bé, lưng đã còng theo năm tháng tại Quảng Nam. Cái chân thật nhất của mẹ không nằm ở những huy chương, mà ở căn vườn rộng cả hecta, nơi cất giấu 5 hầm bí mật. Mỗi buổi sớm, mẹ cần mẫn chăn bò, tay vun xới luống rau, nhưng tâm trí mẹ luôn dõi theo tiếng động dưới lòng đất, nơi những chiến sĩ đang ẩn náu. Mẹ đã tiễn 9 người con trai đi, và 9 lần tiễn biệt ấy đều là những lần mẹ phải nuốt nước mắt vào trong, bởi chiến trường không cho phép sự yếu lòng. Sau này, khi chiến tranh kết thúc, mẹ không còn nước mắt để khóc nữa, chỉ còn lại nỗi cô đơn bao trùm trong căn nhà cũ. Trên bàn thờ, mẹ thắp hương cho 9 chén cơm, 9 đôi đũa, một hình ảnh lặng lẽ nhưng chất chứa nỗi đau không thể gọi thành lời của một người mẹ đã hiến dâng cả máu thịt mình cho non sông. Chính nghị lực phi thường vượt lên trên nỗi đau cá nhân tột cùng để giữ vững niềm tin vào độc lập dân tộc đã làm nên sự vĩ đại, chân thật đến nghẹn ngào của Mẹ Việt Nam Anh hùng.



