Câu chuyện thời hoa lửa
CÂU CHUYỆN: NGƯỜI LẤP LỖ CHÂU MAI
Tôi tên Trang, học sinh lớp 11. Trong chuyến đi tham quan Điện Biên Phủ, tôi đã được nghe kể nhiều câu chuyện về lòng dũng cảm của bộ đội ta. Nhưng có một câu chuyện khiến tôi day dứt mãi – câu chuyện về anh hùng Phan Đình Giót.

Hôm ấy, chúng tôi dừng chân tại khu di tích Him Lam. Thầy giáo chỉ tay về phía đồi và nói:
“Chính nơi này, vào đêm 13/3/1954, chiến sĩ Phan Đình Giót đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai để cứu đồng đội.”
Tôi nhìn theo hướng thầy chỉ. Ngọn đồi trước mặt im lìm, chẳng còn dấu tích của chiến tranh. Thật khó tin chỉ hơn 70 năm trước, nơi này đã từng là một biển lửa.
Người thanh niên bước ra từ gian khó
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại Hà Tĩnh, lớn lên trong cảnh nghèo khó. Cha mẹ mất sớm, anh phải làm thuê từ nhỏ, chịu nhiều bất công của chế độ cũ. Khi cách mạng về làng, anh hăng hái tham gia du kích rồi tình nguyện nhập ngũ.
Trong đơn vị, anh nổi tiếng hiền lành, ít nói nhưng gan góc và kiên quyết. Đồng đội vẫn nhớ câu nói của anh:“Còn giặc thì còn đánh.”
Đêm Him Lam bốc cháy. Đêm 13/3, chiến dịch Điện Biên Phủ mở màn bằng trận đánh vào cứ điểm Him Lam. Quân Pháp bố trí hàng chục lô cốt, dây thép gai dày đặc, súng máy bắn như trút lửa.
Tiểu đội của Giót được giao đánh vào hướng chủ yếu. Vừa tiến được vài chục mét, nhiều chiến sĩ đã hy sinh. Địch dùng lỗ châu mai bắn thẳng khiến cả mũi tiến công bị chặn đứng.
Nhưng Giót không lùi. Anh bò lên từng mét đất, mang theo bộc phá phá mở đường. Khi một đồng đội bị thương, anh lao vào kéo ra khỏi làn đạn. Khi một chiến sĩ khác ngã xuống vì hết đạn, anh nhường luôn khẩu súng của mình.
Khi tiếp cận gần lô cốt, Giót thấy lỗ châu mai đang nhả đạn dữ dội, quật ngã nhiều chiến sĩ. Muốn xông lên, phải chặn được họng súng ấy.
Anh hét lớn: “Các đồng chí, tiến lên! Anh em cứ tiến lên! Vì Tổ quốc!”
Rồi anh lao cả thân mình vào lỗ châu mai, bịt chặt họng súng đang nhả đạn.
Họng súng im bặt. Đồng đội lập tức xông lên tiêu diệt cứ điểm Him Lam.

Nghe thầy kể, tôi lặng người. Tôi nhìn lên ngọn đồi Him Lam – nơi một con người bình dị đã làm nên chiến công phi thường.
Tôi tự hỏi: Điều gì khiến anh có thể làm được điều mà không phải ai cũng làm được?
Có lẽ vì anh hiểu sâu sắc thế nào là mất nước, là bị áp bức, và thế nào là khát vọng tự do.
Rời Him Lam, tôi ngoái nhìn lần cuối. Ngọn đồi bình yên như chưa từng biết đến súng đạn. Nhưng tôi biết, dưới lớp đất ấy là ký ức máu lửa của những con người đã sống hết mình cho Tổ quốc.
Tôi thầm nói: “Anh Giót ơi, thế hệ chúng em xin hứa sẽ sống xứng đáng với sự hi sinh ấy.”
Họ và tên tác giả:
Phạm Hoàng Quỳnh Trang
Đơn vị:
Trường THPT Tuần Giáo
Tỉnh/Thành đoàn/Đoàn trực thuộc:
Điện Biên
Số điện thoại liên hệ: 0813150534



