Câu chuyện thời hoa lửa (24)
Có những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, khi tuổi hai mươi
không chỉ là những ước mơ học đường mà là những bước chân ra trận. Trong
“thời hoa lửa” ấy, biết bao người trẻ đã hóa thành những đóa hoa rực rỡ giữa
chiến trường. Và anh Nguyễn Viết Xuân – với câu hô vang “Nhằm thẳng quân
thù mà bắn!” – đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần tuổi trẻ Việt Nam.
Trong cuộc chiến tranh chống Mỹ kéo dài 21 năm, từ năm 1955–1975.Sau
Hiệp định Genève 1954, Việt Nam tạm thời chia cắt hai miền. Mỹ tăng cường
viện trợ quân sự và cố vấn cho chính quyền Sài Gòn ở miền Nam.Từ đầu những
năm 1960, Mỹ đẩy mạnh chiến lược “Chiến tranh đặc biệt”.Miền Bắc vừa xây
dựng CNXH, vừa chi viện cho miền Nam và chuẩn bị đối phó chiến tranh phá
hoại. đặc biệt năm 1963-1964, Mỹ bắt đầu mở rộng các hoạt động do thám,
khiêu khích quân sự ra miền Bắc, xâm phạm vùng biển và vùng trời.
Nguyễn Viết Xuân (1934 - 18/11/1964), xuất thân trong một gia đình
nghèo ở xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Năm lên 7 , anh phải
đi ở bế em cho một người bà con xa để kiếm ăn, ròng rã xuốt 10 năm. Vừa tròn
18 tuổi, từ vùng tạm chiếm anh vượt ra vùng giải phóng xin đi bộ đội.năm 1952,
anh trở thành người chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam và được bổ sung về 1
trung đoàn pháo cao xạ.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, Nguyễn Viết Xuân đã cùng đồng đội lập
nên những chiến công vang dội. tại đây anh đã được truyền cảm hứng sâu sắc
bởi người chỉ huy đơn vị Nguyễn Khắc Vỹ. Trong một trận đánh hàng đàn máy
bay bổ nhào xuống trận địa.bom rơi như sung, Nguyễn Khắc Vỹ vẫn hiên ngang
đứng trên hầm pháo chỉ huy các khẩu pháo đánh trả giặc bằng tiếng hô dõng
dạc: "nhằm thẳng vào máy bay bổ nhào, bắn!". nhưng rồi Nguyễn Khắc Vỹ đã
hy sinh oanh liệt. Noi gương người đảng viên ưu tú, anh luôn phấn đấu và được
kết nạp vào Đảng lao động Việt Nam. Anh trở thành chính trị viên phó đại đội
rồi chính trị viên đại đội.
Năm 1964, thiếu úy Nguyễn Viết Xuân đưa đơn vị pháo cao xạ của mình
lên đón ở miền tây Quảng Bình, bảo vệ vùng trời miền Bắc phía tây Quảng
Bình. Các chiến sĩ đã dũng cảm hiên ngang bên khẩu pháo bắn trả máy bay địch
bên tiếng hô vang của chính trị viên "nhằm thẳng quân thù, bắn!" hai máy bay
phản lực F100 bị bắn tan tác.
Lần thứ tư, nghe tiếng máy bay địch anh vội chạy về sở chỉ huy để truyền
lệnh chiến đấu cho đơn vị. Không may, Nguyễn Viết Xuân bị một viên đạn vào
đùi. Anh ngã nhào trong hầm, một chân bị dập nát, anh nghiến răng không kêu
một tiếng và ra hiệu im lặng không cho loan báo tin tức đến đồng đội. Y tá đến
băng, anh gạt ra và yêu cầu cắt chân cho mình để khỏi vướng. anh nói: “cứ cắt
đi… và dấu cái chân vào chỗ kín hộ tôi”. Cắt xong chân, Nguyễn Viết Xuân bảo
đưa khăn cho mình ngậm vào miệng. Xúc động, người y tá vụt đứng dậy thét
vang "tất cả các đồng chí bắn mạnh lên trả thù cho chính trị viên”. Các khẩu
pháo nhất lọai rung lên tạo thành lưới lửa quất vỗ mặt quân thù khi chúng vừa
lao xuống. một chiếc F100 nữa đâm đầu xuống núi. Sau đó anh đã hy sinh ở tuổi
31.
Cả cuộc đời anh không dòng chữ nào có thể miêu tả hết, thời thơ ấu gắn
liền với gian khổ, khó nhọc. năm anh 7 tuổi, vốn là một cậu bé cấp 1 ngây thơ
trong sáng, anh đã đi làm thuê, tự nuôi sống bản thân. Bỗng dưng tôi nhớ đến
câu thơ của Thanh Thảo "Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình/ Những tuổi 20
làm sao không tiếc/Nhưng ai cũng tiếc tuổi 20 thì còn chi Tổ quốc ?” có lẽ trong
anh cũng là những cảm xúc như vậy khi vừa tròn 18, anh xin đi bộ đội. suốt
những năm tháng tuổi trẻ, anh luôn phấn đấu và học tập không ngừng nghỉ, rèn
luyện trong anh chính là biến sự căm ghét thành quyết tâm và hành động đánh
đuổi quân thù. Trong trận mưa bom đó, dường như tính mạng, cái con người ta
luôn bảo vệ, đối với anh chẳng còn quan trọng. thứ hiện lên trong suy nghĩ chỉ
còn bảo vệ tổ quốc. liệu anh có sợ không? Tôi cũng không rõ nữa nhưng hành
động và lời nói của anh “Nhằm thẳng quân thù! Bắn!” đã trở thành động lực thôi
thúc bao trái tim chiến sĩ, khiến người đọc dấy lên cảm xúc đầy tự hào rồi sau đó
là chìm trong những suy tư miên man về cái khốc liệt của chiến tranh.
Câu chuyện của anh có lẽ vẫn sống mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam.
Mỗi khi nhớ về anh, đó không phải là câu chuyện truyền cảm hứng, mà còn là
lời nhắc nhở mỗi người trẻ phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm và bản lĩnh
trước mọi thử thách của thời đại.



