CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (25)
Con đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh là tuyến vận tải chiến lược đặc biệt quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trên con đường ấy, hàng triệu lượt bộ đội, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến đã vượt bom đạn để chi viện cho miền Nam. Bài viết tái hiện một lát cắt nhỏ của Trường Sơn qua góc nhìn của một nữ thanh niên xung phong, làm nổi bật tinh thần hy sinh, tình đồng đội và vẻ đẹp con người Việt Nam trong thời hoa lửa.
Đêm Trường Sơn tĩnh lặng đến lạ. Giữa rừng già hun hút, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng máy bay gầm rú từ xa như báo hiệu một cơn bão lửa sắp trút xuống. Lan siết chặt cán xẻng trong tay, mồ hôi hòa với đất đỏ bết trên khuôn mặt còn rất trẻ. Cô mới tròn mười chín tuổi, cái tuổi lẽ ra đang ngồi trên giảng đường hay mơ mộng những điều rất đỗi bình thường.
Bom nổ. Mặt đất rung chuyển. Cả tiểu đội lao ra khỏi hầm trú ẩn, không ai bảo ai, mỗi người một vị trí quen thuộc. Việc của họ là san đường, lấp hố bom để đoàn xe kịp vượt qua trước rạng sáng. Lan vừa xúc đất vừa đếm nhịp tim mình. Không phải vì sợ, mà vì cô biết: phía bên kia con đường này là miền Nam đang chờ từng viên đạn, từng hạt gạo.
Có lúc Lan ngã quỵ vì mệt, bàn tay rớm máu. Chị Hòa – tiểu đội trưởng – chỉ lặng lẽ buộc lại vết thương cho cô rồi nói nhỏ: “Ráng lên em, xe chưa qua thì mình chưa được nghỉ.” Câu nói giản dị ấy như tiếp thêm lửa. Lan đứng dậy, tiếp tục xúc từng xẻng đất nặng trĩu.
Gần sáng, đoàn xe xuất hiện. Ánh đèn pha rọi lên những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt ai cũng sáng rực. Lan đứng nép bên rừng, giơ tay chào. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy rõ ý nghĩa của sự hy sinh: không phải là mất mát vô nghĩa, mà là để đất nước được liền một dải, để hòa bình nở hoa.
Nhiều năm sau, con đường Trường Sơn đã yên tiếng bom rơi. Nhưng với Lan, ký ức về những đêm rực lửa ấy vẫn cháy mãi – như ngọn lửa của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng không bao giờ quên.



