Câu Chuyện Thời Hoa Lửa (27)
Phan Bội Châu là nhà yêu nước và nhà cách mạng Việt Nam đầu thế kỷ XX, sinh năm 1867 tại Nghệ An. Ông lãnh đạo nhiều phong trào chống thực dân Pháp, tiêu biểu là phong trào Đông Du đưa thanh niên sang Nhật học tập. Ông bị Pháp bắt năm 1925, sống bị quản thúc tại Huế và qua đời năm 1940.
Được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Nghệ An- nơi người ta thường nói chó ăn đá gà ăn sỏi nhưng cũng chính mảnh đất ấy đã sinh ra nhiều nhân tài cho đất nước. Tiêu biểu trong số đó có Cụ Phan Bội Châu một nhà yêu nước đầu thế kỷ XX. Qua quá trình tìm hiểu về cuộc đời và sự nghiệp của Cụ Phan Bội Châu, em càng cảm nhận sâu sắc hơn về tinh thần yêu nước mãnh liệt, ý chí kiên cường và khát vọng dành lại độc lập dân tộc của thế hệ cha ông ta.
Cụ Phan Bội Châu sinh năm 1867 tại huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, một vùng đất nổi tiếng với truyền thống hiếu học và tinh thần yêu nước.Tuy sinh ra trong một gia đình Nho học và từng theo con đường khoa cử, nhưng khi chứng kiến cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ, nhân dân sống trong cảnh lầm than, ông đã sớm nhận ra rằng con đường cứu nước không thể chỉ dựa vào sách vở hay thi cử.Thay vào đó, ông mang theo cái "ngông" của một bậc trí thức yêu nước, dùng ngòi bút làm vũ khí và lấy bầu máu nóng làm nhựa sống cho phong trào dân tộc.
Điểm khác biệt lớn nhất của Phan Bội Châu chính là tư duy vượt ra ngoài lũy tre làng. Trong khi nhiều sĩ phu cùng thời vẫn còn quẩn quanh với tư tưởng trung quân ái quốc cũ kỹ, cụ Phan đã nhìn ra thế giới. Cụ nhận ra rằng, muốn cứu nước thì không thể chỉ dựa vào sức mình một cách thô sơ, mà phải học hỏi cái hay, cái mới của nhân loại. Phong trào Đông Du do cụ khởi xướng chính là minh chứng hùng hồn nhất cho tầm nhìn chiến lược ấy. Việc đưa hàng trăm thanh niên sang Nhật Bản du học không chỉ là tìm kiếm sự viện trợ, mà quan trọng hơn là "trồng người", là đào tạo nên một thế hệ trí thức mới có đủ bản lĩnh và kiến thức để xoay chuyển vận mệnh dân tộc.
Lịch sử gọi Phan Bội Châu là "vị thiên sứ của cuộc cách mạng".Văn thơ của ông không phải là những dòng chữ trau chuốt để ngâm vịnh, mà là tiếng kèn xung trận, là luồng điện mạnh mẽ xuyên qua tâm hồn của mỗi người dân Việt. Cụ Phan đã dùng văn chương để thức tỉnh quốc dân đồng bào. Ông biến nỗi nhục mất nước thành sức mạnh hành động.Cụ đã dạy chúng ta một bài học lớn về nghệ thuật vận động quần chúng: muốn làm nên việc lớn, trước hết phải khơi dậy được lòng dân, phải tạo ra sự đồng lòng và tinh thần tự tôn dân tộc. Sức mạnh của một dân tộc không chỉ nằm ở vũ khí, mà nằm ở khối óc và trái tim của mỗi con người biết yêu lấy giống nòi.
Cuộc đời cụ Phan không chỉ có ánh hào quang của những phong trào rầm rộ, mà còn là những nốt trầm của sự thất bại, những năm tháng bị giam lỏng ở Bến Ngự (Huế). Dù là người lãnh đạo phong trào, nhưng khi nhận ra những hạn chế trong con đường của mình, cụ đã không ngần ngại thừa nhận và dành sự trân trọng cho các bậc hậu bối, đặc biệt là Nguyễn Ái Quốc
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, chúng ta không còn phải đi tìm đường cứu nước giữa muôn trùng vây của kẻ thù như cụ Phan năm xưa. Thế nhưng, cuộc cách mạng về kinh tế, khoa học và công nghệ cũng cam go không kém. "Chữ dân" mà cụ Phan suốt đời trăn trở – dân trí, dân khí, dân sinh – vẫn còn nguyên giá trị. Học tập tấm gương cụ Phan Bội Châu, sinh viên chúng ta cần biến lòng yêu nước thành những hành động cụ thể. Đó là việc nỗ lực học tập để nắm bắt tinh hoa tri thức nhân loại (như tinh thần Đông Du); là việc tích cực tham gia các hoạt động Đoàn - Hội để rèn luyện kỹ năng và tinh thần cộng đồng; là lòng dũng cảm bảo vệ lẽ phải và khát vọng cống hiến cho sự phồn vinh của đất nước



