Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chiến dịch Hồ Chí Minh qua lời kể của các cựu Thanh niên xung phong xã Đắc Sơn. Những ngày tháng Tư lịch sử lại về,

Thái Nguyên09/04/2026Nguyễn Kiều Oanh (Trường TH Đắc Sơn II)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chiến dịch Hồ Chí Minh qua lời kể của các cựu Thanh niên xung phong xã Đắc Sơn. Những ngày tháng Tư lịch sử lại về, trong không khí trang nghiêm và đầy tự hào của dân tộc, tôi có dịp được lắng nghe câu chuyện của các cựu thanh niên xung phong xã Đắc Sơn, thành phố Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên. Những mái đầu đã bạc, những đôi mắt đã in dấu thời gian, nhưng khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ánh mắt họ vẫn sáng lên, giọng nói vẫn đầy xúc động. Đó là câu chuyện về một thời “hoa lửa” – thời của tuổi trẻ, của khát vọng thống nhất đất nước, của những ngày hành quân gian khổ nhưng tràn đầy niềm tin chiến thắng. Các bác kể rằng, đầu năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết định, khắp các làng quê xã Đắc Sơn rộn ràng không khí lên đường. Thanh niên trai gái trong xã nô nức viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Khi ấy, nhiều người mới chỉ mười tám, đôi mươi, có người còn đang dang dở việc học, có người vừa lập gia đình, nhưng tất cả đều chung một ý chí: lên đường vì Tổ quốc. Một bác cựu thanh niên xung phong xúc động kể lại: “Ngày nhận lệnh lên đường, chúng tôi chỉ kịp chào gia đình, dặn dò vài câu rồi nhanh chóng tập trung. Hành trang mang theo chỉ là chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo, chiếc võng và một niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất.” Đoàn thanh niên xung phong xã Đắc Sơn khi ấy được phân công làm nhiệm vụ phục vụ chiến đấu, mở đường, vận chuyển lương thực và hỗ trợ bộ đội tiến vào miền Nam. Cuộc hành quân kéo dài qua nhiều tỉnh thành, vượt qua những cánh rừng bạt ngàn, những con suối sâu và những con đường đầy bom đạn. Các bác kể rằng, những ngày hành quân vô cùng gian khổ. Ban ngày nắng nóng, ban đêm lạnh buốt. Có những hôm phải hành quân suốt đêm để tránh máy bay địch. Lương thực mang theo rất ít, nhiều khi mỗi người chỉ được chia vài nắm cơm hoặc lương khô. Nhưng không ai nản chí. Tất cả đều động viên nhau cố gắng vượt qua. Một bác khác nhớ lại: “Có những hôm mưa rừng kéo dài, quần áo ướt sũng, chân phồng rộp, nhưng chúng tôi vẫn bước tiếp. Chúng tôi thường hát những bài hát hành quân để quên đi mệt mỏi. Mỗi bước chân tiến về phía Nam là một bước gần hơn đến ngày thống nhất.”

Khi chiến dịch Hồ Chí Minh bắt đầu, không khí chiến đấu trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Các đội thanh niên xung phong xã Đắc Sơn được giao nhiệm vụ sửa đường, san lấp hố bom và dẫn đường cho các đoàn xe quân sự. Công việc diễn ra liên tục ngày đêm. Có những đêm, ánh đèn pin le lói giữa rừng, tiếng cuốc xẻng vang lên không ngừng nghỉ. Một bác xúc động kể: “Chúng tôi biết rằng, mỗi con đường được thông suốt sẽ giúp bộ đội tiến nhanh hơn. Vì vậy, dù mệt mỏi, ai cũng cố gắng làm việc hết sức mình.” Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, các đơn vị liên tục nhận tin chiến thắng từ các chiến trường. Không khí phấn khởi lan tỏa khắp các đội thanh niên xung phong. Ai cũng tin rằng ngày thống nhất đất nước đang đến rất gần. Đêm 29 tháng 4 năm 1975, các đội thanh niên xung phong xã Đắc Sơn vẫn miệt mài làm nhiệm vụ. Không ai ngủ, tất cả đều chờ đợi tin tức từ chiến trường. Và rồi, trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, tin chiến thắng vang lên: Sài Gòn được giải phóng, đất nước hoàn toàn thống nhất. Các bác kể rằng, khi nghe tin, tất cả đều vỡ òa trong niềm vui. Người ôm nhau, người bật khóc, người lặng lẽ nhìn lên bầu trời. Đó là khoảnh khắc không thể nào quên trong cuộc đời họ. Một bác nghẹn ngào nói: “Chúng tôi đã chờ đợi ngày này rất lâu. Khi nghe tin đất nước thống nhất, ai cũng xúc động. Bao nhiêu gian khổ, hy sinh cuối cùng cũng được đền đáp.” Trong niềm vui chiến thắng, các bác cũng nhớ đến những đồng đội đã hy sinh. Những người thanh niên trẻ tuổi đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đất nước có được hòa bình. Các bác lặng im khi nhắc đến những cái tên đã nằm lại nơi rừng sâu, núi thẳm. Sau ngày đất nước thống nhất, các cựu thanh niên xung phong xã Đắc Sơn trở về quê hương. Cuộc sống thời bình bắt đầu với nhiều khó khăn, nhưng niềm vui hòa bình khiến tất cả trở nên nhẹ nhàng. Họ bắt tay vào xây dựng quê hương, phát triển kinh tế, nuôi dạy con cái trưởng thành. Những năm tháng trôi qua, mái tóc xanh ngày nào đã bạc trắng. Nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn luôn sống động trong lòng họ. Mỗi dịp tháng Tư về, các bác lại gặp nhau, cùng ôn lại những kỷ niệm của tuổi trẻ. Các bác thường nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay:

“Các cháu được sống trong hòa bình là điều vô cùng quý giá. Hãy học tập thật tốt, sống có trách nhiệm để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.” Câu chuyện của các cựu thanh niên xung phong xã Đắc Sơn không chỉ là ký ức của một thế hệ, mà còn là bài học lịch sử quý giá cho thế hệ mai sau. Đó là bài học về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện thời hoa lửa vẫn còn mãi. Những người thanh niên năm xưa đã viết nên một trang sử hào hùng của dân tộc. Và hôm nay, thế hệ trẻ tiếp bước, xây dựng đất nước ngày càng phát triển, xứng đáng với sự hy sinh của cha anh. Một thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa yêu nước vẫn luôn cháy mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam. Những câu chuyện như của các cựu thanh niên xung phong xã Đắc Sơn sẽ mãi là niềm tự hào, là động lực để thế hệ hôm nay và mai sau tiếp tục vững bước trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn