Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa

Lâm Đồng31/07/2026Đoàn trường THPT Đơn Dương (Đơn Dương)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa

Trong dòng chảy lặng lẽ mà bền bỉ của thời gian, có những con người tưởng chừng bình dị, gắn bó cùng ta hàng ngày nhưng quá khứ đã từng là một người anh hùng, đi qua bao đạn bom, thầm lặng hy sinh để đổi lấy phút giây yên bình mà ta đang hưởng thụ của cuộc sống hiện tại. Bác bảo vệ ở trường tôi – bác Đặng Xuân Hùng – là một người như thế. Ít ai ngờ rằng, đằng sau dáng vẻ giản dị, bước chân chậm rãi và nụ cười hiền lành mỗi sáng mở cổng trường, lại là một quãng đời từng đi qua khói lửa chiến tranh, từng gắn bó với những năm tháng gian khổ mà oanh liệt của dân tộc.

Bác Đặng Xuân Hùng sinh năm 1954, lớn lên trong một thời kì đất nước còn chìm trong bom đạn. Tháng 10 năm 1972, khi vừa tròn mười tám tuổi, cái tuổi đáng ra còn đang ngồi trên ghế nhà trường – bác đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Bác trở thành cán bộ đại đội 15, trung đoàn 841, quân khu 4, làm công tác chính trị- trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Đó không phải là công việc trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tuyến đầu, nhưng lại là “ngọn lửa âm thầm” giữ vững tinh thần cho đồng đội – một nhiệm vụ đòi hỏi bản lĩnh, niềm tin và cả trái tim nhiệt huyết. Như cái tên ý nghĩa của bác, người “Hùng” của chúng ta mang thân hình nhỏ bé, ít ai ngờ rằng chính bác đã từng tham gia cống hiến trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, hiện diện sâu bên trong dáng vẻ gần gũi, chân chất của người bảo vệ mà ta gặp hàng ngày chính là quá khứ một người lính trẻ tận tụy hiến dâng sức lực và trí tuệ cho Tổ Quốc, quê hương.

image.png

Những năm tháng ấy, bác từng hành quân vào chiến trường miền Nam, có thời gian hoạt động tại Sài Gòn – nơi chiến sự diễn ra vô cùng khốc liệt. Bác kể rằng, có những đêm thành phố tưởng chừng yên tĩnh, nhưng sâu trong từng con hẻm, từng góc phố là sự giằng co giữa sự sống và cái chết. Làm công tác chính trị, bác thường xuyên trò chuyện, động viên anh em chiến sĩ, giúp họ vững vàng tinh thần trước mỗi trận đánh. Có những lúc, giữa tiếng bom rơi đạn nổ, bác vẫn cùng đồng đội ngồi sát bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, kể cho nhau nghe về quê nhà, về những ước mơ giản dị sau ngày đất nước thống nhất.

Một kỉ niệm mà bác luôn nhớ mãi là những ngày cuối cùng trước khi miền Nam hoàn toàn giải phóng. Không khí lúc ấy vừa khẩn trương, vừa trào dâng một niềm hy vọng mãnh liệt. Bác cùng đơn vị nhận nhiệm vụ tuyên truyền, củng cố tinh thần chiến sĩ và nhân dân. Khi tin chiến thắng lan truyền, cả đơn vị như vỡ òa. Bác kể, lúc ấy không ai nói nên lời, chỉ có những cái siết tay thật chặt, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên gò má sạm nắng. Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của tự hào, nhưng cũng là của nỗi nhớ thương những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Đan xen cùng cảm xúc hân hoan và hạnh phúc bỗng nhói lên trong lòng người chiến sĩ ấy sự tiếc nuối không nói nên lời, bác tâm sự rằng “Đất nước giải phóng, ai nấy cũng đều hớn hở hân hoan, những đồng đội của tôi_ những người đã hy sinh, nằm xuống thì không thể hưởng thụ được cảm giác này”.Qua lời tâm sự đầy xúc động ấy, tôi càm nhận được sự mất mát mà chiến tranh để lại trong tâm hồn và thể xác người than niên trẻ năm ấy.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác vẫn tiếp tục phục vụ trong quân ngũ cho đến năm 1984 thì xuất ngũ. Trở về với cuộc sống đời thường, bác mang theo cả một “kho ký ức” không thể nào quên. Những năm tháng gian khổ ấy đã hun đúc nên ở bác một nhân cách vững vàng, một tấm lòng nhân hậu và một ý chí kiên cường. Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, bác chọn làm công việc bảo vệ – một công việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại đầy trách nhiệm. Mỗi ngày, bác đứng nơi cổng trường, lặng lẽ quan sát, nhắc nhở học sinh, giữ gìn trật tự – giống như cách bác từng bảo vệ đồng đội, bảo vệ niềm tin trong những năm tháng chiến tranh.

Nhìn bác, tôi không khỏi liên tưởng đến những “cây cổ thụ” – lặng lẽ đứng đó, rễ cắm sâu vào lòng đất, tỏa bóng mát cho đời. Bác không kể nhiều về chiến công, không tự hào phô trương, nhưng từng ánh mắt, từng câu nói đều ẩn chứa một chiều sâu trải nghiệm. Có lần, khi tôi hỏi bác có nhớ chiến trường không, bác chỉ cười nhẹ: “Nhớ chứ cháu, nhưng nhớ nhất là những người đã không về.” Câu nói giản dị ấy khiến tôi lặng đi, như nghe thấy cả một miền ký ức vọng về – nơi có những người lính trẻ mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.

Từ câu chuyện của bác Hùng, tôi – một học sinh – cảm nhận sâu sắc hơn về giá trị của hòa bình. Những trang sách lịch sử không còn khô khan, mà trở nên sống động qua lời kể của một con người bằng xương bằng thịt. Tôi hiểu rằng, độc lập tự do mà chúng ta đang hưởng hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ.

Điều đó khiến tôi tự hỏi bản thân: mình đã làm gì để xứng đáng với những hi sinh ấy? Là một học sinh đang được học dưới ngôi trường mang tên huyện nhà, được gắn bó cùng bác, người hùng lặng lẽ đầy dũng cảm trong những năm tháng giải phóng của Tổ Quốc, tôi không thể cầm súng ra chiến trường, nhưng tôi có thể học tập chăm chỉ, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Tôi cần biết trân trọng từng ngày bình yên, không lãng phí thời gian vào những điều vô nghĩa. Đồng thời, tôi cũng cần nuôi dưỡng lòng biết ơn – biết ơn những người như bác Hùng, những con người đã âm thầm góp phần làm nên lịch sử.

Câu chuyện của bác còn dạy tôi về ý chí và tinh thần vượt khó. Trong hoàn cảnh gian khổ nhất, con người vẫn có thể đứng vững nếu có niềm tin và mục tiêu rõ ràng. Bác đã đi qua chiến tranh, đi qua mất mát, nhưng vẫn giữ được sự lạc quan và lòng nhân ái. Đó là điều mà thế hệ trẻ chúng tôi cần học hỏi để đối diện với những thử thách của thời đại mới.

Qua lần tâm sự quý giá này cùng bác, tôi càng thêm trân trọng những người anh hùng giản dị đời thường, bác đã khép lại cả một quá khứ oanh liệt, huy hoàng của cuộc chiến vĩ đại đánh dấu cột mốc kết thúc những năm chiến tranh gian khổ. “Bác bảo vệ”-không chỉ là một người giữ gìn trật tự, mà còn là một chứng nhân của lịch sử, một “người kể chuyện thầm lặng” của quá khứ hào hùng. Và tôi tin rằng, chừng nào chúng ta còn biết lắng nghe, biết trân trọng những câu chuyện ấy, thì những giá trị tốt đẹp của dân tộc sẽ còn mãi được gìn giữ và tiếp nối.

image.png

Có những con người đi qua đời ta bằng dáng vẻ bình dị đến mức dễ bị lãng quên, để rồi khi hiểu ra, ta chỉ còn biết lặng im mà biết ơn. Bác bảo vệ ở trường tôi là một người như thế. Mỗi ngày, bác đứng nơi cổng trường, lặng lẽ và gần gũi, như một phần quen thuộc của nhịp sống. Đâu ai ngờ rằng con người âm thầm ấy đã từng là một chiến sĩ anh hùng, đi qua khói lửa chiến tranh, góp phần làm nên độc lập cho Tổ quốc. Hai hình ảnh tưởng chừng đối lập mà lại thống nhất đến lạ: dáng đứng canh cổng hôm nay chính là sự tiếp nối của dáng đứng giữ nước năm xưa. Chỉ khác rằng, nơi chiến hào đã lùi xa, nhưng tinh thần trách nhiệm và tình yêu đất nước vẫn còn nguyên vẹn, lặng lẽ tỏa sáng trong đời thường. Nhận ra điều ấy, tôi chợt thấy lòng mình chùng xuống – một nỗi xúc động xen lẫn biết ơn, khi hiểu rằng giữa những điều giản dị quanh ta, vẫn có những con người mang trong mình cả một thời đại anh hùng.

Tác giả bài viết: Đặng Nguyễn Thảo Ly

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn