CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (31)
Tác giả: Đào Ngọc Hiệp
"Tôi già rồi, không giúp được gì nhiều cho đất nước nữa. Chỉ mong các cháu sống sao cho
xứng đáng với những người đã ngã xuống."
Đó là câu nói của ông Ba – một cựu chiến binh mà tôi gặp trong chuyến hành trình về nguồn
do Đoàn trường tổ chức. Dù đã hơn một năm trôi qua, tôi vẫn nhớ như in ánh mắt của ông khi
nhắc về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Hôm ấy, trời tháng Bảy nắng gắt. Chúng tôi đến thăm một khu di tích lịch sử gắn liền với
những năm tháng chiến tranh ác liệt. Sau khi dâng hương tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ,
đoàn được gặp gỡ và giao lưu với các cựu chiến binh địa phương.
Ông Ba xuất hiện trong bộ quân phục đã sờn màu theo năm tháng. Mái tóc bạc trắng, dáng
người không còn nhanh nhẹn nhưng giọng nói vẫn đầy mạnh mẽ. Ông kể cho chúng tôi nghe
về những năm tháng tuổi đôi mươi của mình.
"Ngày ấy, bằng tuổi các cháu bây giờ, ông cùng bạn bè lên đường nhập ngũ. Ai cũng trẻ, cũng
có ước mơ riêng. Có người muốn làm kỹ sư, có người muốn làm thầy giáo. Nhưng khi Tổ
quốc cần, tất cả đều sẵn sàng gác lại."
Cả hội trường im phăng phắc.
Ông kể về những đêm hành quân trong mưa, những bữa cơm vội vàng nơi chiến hào và cả
những lần đối mặt với bom đạn. Có những người đồng đội hôm qua còn ngồi bên nhau trò
chuyện, hôm nay đã mãi mãi không trở về.
Khi nhắc đến người bạn thân nhất của mình, giọng ông chùng xuống.
"Trước trận đánh cuối cùng, nó lấy trong ba lô ra một lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ. Nó bảo
nếu có chuyện gì xảy ra thì nhờ ông gửi giúp. Nhưng rồi chính ông là người mang lá thư ấy
về..."
Ông dừng lại vài giây.
Tôi nhìn thấy đôi mắt ông đỏ hoe.
Cả hội trường lặng đi.
Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được chiến tranh không còn là những dòng chữ khô khan trong
sách giáo khoa. Chiến tranh là nước mắt, là mất mát, là tuổi trẻ của biết bao con người đã hóa
thành bất tử để đổi lấy hòa bình hôm nay.
Buổi giao lưu kết thúc, tôi mạnh dạn đến bắt tay ông.
Ông hỏi:
"Cháu học ngành gì?"
"Dạ, cháu học Công nghệ thông tin."
Ông cười hiền:
"Thế hệ của các cháu không cần cầm súng như chúng tôi ngày xưa. Nhưng đất nước lúc nào
cũng cần những người trẻ biết học tập, sáng tạo và cống hiến. Mỗi thời có một cách yêu nước
khác nhau."
Trên đường trở về, câu nói ấy cứ vang lên trong tâm trí tôi.
Tôi chợt hiểu rằng "thời hoa lửa" không chỉ là những năm tháng chiến tranh hào hùng của cha
anh. Với thế hệ trẻ hôm nay, thời hoa lửa còn là những ngày dám sống có trách nhiệm, dám
theo đuổi ước mơ và dám cống hiến cho cộng đồng bằng sức trẻ của mình.
Có thể chúng tôi không phải đối mặt với bom đạn. Nhưng chúng tôi có những thử thách của
thời đại mới: học tập, nghiên cứu, đổi mới sáng tạo, xây dựng đất nước trong thời kỳ chuyển
đổi số và hội nhập quốc tế.
Mỗi người trẻ đều có thể thắp lên ngọn lửa của riêng mình. Đó có thể là sự nỗ lực trong học
tập, những hoạt động tình nguyện vì cộng đồng hay đơn giản là tinh thần không ngừng vươn
lên để trở thành người có ích.
Rời khu di tích hôm ấy, tôi mang theo một suy nghĩ rất giản dị: Nếu thế hệ cha anh đã dùng
tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ chúng tôi phải dùng tuổi trẻ để xây dựng và phát triển
đất nước.
Đó chính là "thời hoa lửa" của mỗi người.
Một thời tuổi trẻ sống hết mình, cống hiến hết mình và không ngừng khát vọng vươn lên.
Để mai này khi nhìn lại, chúng ta có thể tự hào rằng mình đã có một thời hoa lửa thật đẹp.



