Câu chuyện thời hoa lửa
Trong dòng chảy rực lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, khắc sâu vào tâm khảm của bao thế hệ người Việt, sự hi sinh anh dũng của họ đã góp phần tạo nên một xã hội Việt Nam tốt đẹp như hiện nay. Và trong các vị anh hùng đó không thể không nói đến đồng chí Bế Văn Đàn - người chiến sĩ với lòng quả cảm và tinh thần hy sinh quên mình lấy thân làm giá súng trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Ông không chỉ là biểu tượng của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quố
Anh hùng liệt sĩ Bế Văn Đàn (1931 - 1953), dân tộc Tày, sinh ra trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng, bố làm công nhân thợ mỏ, mẹ mất sớm khi Bế Văn Đàn còn nhỏ. Chứng kiến nỗi đau của người dân mất nước, đồng chí đã tham gia lực lượng du kích địa phương. Tháng 1/1949, anh xung phong đi bộ đội, tham gia nhiều chiến dịch, trong chiến đấu luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, tích cực vượt qua mọi khó khăn, có tinh thần trách nhiệm cao, dù ở vị trí liên lạc hay chiến sĩ trực tiếp cầm súng, ông đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Nhưng, dấu ấn đậm nét nhất, đưa tên tuổi ông vào sử sách, là chiến cuộc Đông xuân 1953 – 1954. Khi đơn vị được lệnh hành quân đi Chiến dịch Điện Biên Phủ, Bế Văn Đàn được giao nhiệm vụ làm liên lạc của tiểu đoàn. Một đại đội của tiểu đoàn đồng chí được giao nhiệm vụ bao vây giữ địch ở Mường Pồn, huyện Điện Biên (tỉnh Điện Biên). Cuộc chiến đấu diễn ra căng thẳng và quyết liệt. Bế Văn Đàn xung phong làm nhiệm vụ, dũng cảm vượt qua lưới đạn dày đặc của địch xuống đơn vị truyền đạt mệnh lệnh cho đại đội kịp thời, chính xác. Địch phản kích, điên cuồng mở đường phá vây khiến đại đội bị thương vong nhiều, chỉ còn 17 người, Bế Văn Đàn cũng bị thương nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Khi thấy một khẩu trung liên của đơn vị không bắn được vì xạ thủ hy sinh, khẩu trung liên của đồng đội Chu Văn Pù bên cạnh cũng không bắn được vì không có chỗ đặt súng, trước tình thế cấp bách, không ngần ngại, đồng chí Bế Văn Đàn chạy đến cầm lấy hai chân súng trung liên đặt lên vai mình và hô đồng đội bắn: “Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết hết chúng nó đi”. Đồng chí Pù nghiến răng nổ súng vào đội hình quân địch, liên tiếp tiêu diệt hàng chục tên, số còn lại hoảng hốt bỏ chạy; đợt phản kích của chúng vì thế đã bị bẻ gãy. Trong lúc lấy thân mình làm giá súng, Bế Văn Đàn bị thêm hai vết thương và anh dũng hy sinh trong tư thế hai tay còn ghì chặt chân súng trên vai mình. Tấm gương dũng cảm của Bế Văn Đàn đã cổ vũ cán bộ, chiến sĩ trên toàn mặt trận hăng hái thi đua giết giặc lập công, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Trong Đại hội mừng công của đơn vị, đồng chí Bế Văn Đàn được truy tặng Huân chương Chiến công hạng nhất và được bầu là Chiến sĩ thi đua số một của đại đoàn. Ngày 31/8/1955, đồng chí được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng nhì. Khi hy sinh là Tiểu đội phó, thuộc Đại đoàn 316, là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Bế Văn Đàn cùng hàng ngàn các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống lúc tuổi đôi mươi là những tấm gương sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ và đến Đại thắng mùa xuân năm 1975 lịch sử.



