Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (40)

Thái Nguyên04/05/2026Pham Huu Giang (Trường Ngoại Ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Người giữ lửa ký ức – câu chuyện về một cựu thanh niên xung phong

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có những con người không cần được gọi tên vẫn sống mãi trong lòng thế hệ sau. Họ là những người đã đi qua chiến tranh, mang theo tuổi trẻ của mình đổi lấy hòa bình hôm nay. Một trong những con người như thế là bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu thanh niên xung phong mà tôi có dịp được nghe kể lại câu chuyện cuộc đời.

Bác Hòa sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đáng lẽ đang cắp sách đến trường, bác đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Không phải vì điều gì lớn lao, bác chỉ nói giản dị: “Lúc đó ai cũng nghĩ, đất nước cần thì mình đi thôi.”

Công việc của bác và đồng đội là mở đường, tải đạn, san lấp hố bom. Những cung đường Trường Sơn ngày ấy không chỉ là tuyến vận chuyển mà còn là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Có những đêm, cả đơn vị phải làm việc trong bóng tối, chỉ dám dùng ánh sáng le lói để tránh máy bay địch phát hiện.

Bác kể, điều ám ảnh nhất không phải là thiếu thốn hay gian khổ, mà là những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống. Có người sáng còn cười nói, tối đã không còn nữa. Nhưng chính trong mất mát ấy, tình đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng. Họ sống vì nhau, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau.

Sau chiến tranh, bác trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng điều đáng quý là bác không bao giờ coi đó là sự hy sinh mất mát, mà là niềm tự hào. Bác vẫn thường kể lại câu chuyện của mình cho con cháu, như một cách giữ gìn ký ức và nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình.

Nghe câu chuyện của bác, tôi nhận ra rằng lịch sử không phải là những con số khô khan trong sách giáo khoa. Lịch sử là những con người thật, những cuộc đời thật, với những lựa chọn đầy dũng cảm. Chính họ đã viết nên “thời hoa lửa” – một thời kỳ tuy khắc nghiệt nhưng cũng rực rỡ nhất của lòng yêu nước.

Thế hệ trẻ hôm nay có thể không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có trách nhiệm tiếp nối tinh thần ấy bằng cách học tập, rèn luyện và sống có ích cho xã hội. Bởi vì, cách tốt nhất để tri ân quá khứ không chỉ là ghi nhớ, mà còn là sống xứng đáng với những gì cha anh đã hy sinh.

“Thời hoa lửa” đã qua, nhưng ngọn lửa ấy vẫn âm ỉ cháy trong từng câu chuyện, từng ký ức. Và những con người như bác Hòa chính là người giữ lửa – để lịch sử không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn