Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (41)

Thái Nguyên04/05/2026Triệu Phương Thanh (Trường Ngoại Ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Một buổi chiều nghe chuyện chiến tranh Thật ra trước khi làm bài này, mình chưa từng nghĩ là mình sẽ ngồi nghe một câu chuyện về chiến tranh một cách nghiêm túc như vậy. Chiến tranh với mình trước giờ chỉ là những gì học trong sách: mốc thời gian, sự kiện, rồi học để thi. Nhưng cách đây vài hôm, mình có dịp ngồi nói chuyện với bác hàng xóm – bác là cựu chiến binh. Bình thường mình chỉ chào hỏi xã giao thôi, nhưng hôm đó mình hỏi thử về thời bác đi bộ đội, và bác kể. Bác bảo bác nhập ngũ năm 1971, lúc đó còn rất trẻ, cũng tầm tuổi sinh viên bọn mình bây giờ. Nghe đến đoạn đó mình thấy hơi “khựng” lại, vì thật sự mình không tưởng tượng được nếu là mình ở thời điểm đó thì sẽ như thế nào. Bác không kể kiểu to tát, mà kể những thứ rất bình thường. Ví dụ như việc hành quân cả ngày trong rừng, tối thì ngủ tạm dưới đất, nhiều hôm mưa thì ướt hết. Có lúc thiếu đồ ăn, phải ăn rau rừng cho qua bữa. Bác cười và nói: “Hồi đó đói quen rồi, giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ.” Có một chuyện bác kể mà mình nhớ rõ. Đó là một lần đơn vị bác bị bom, mọi người phải chạy tán loạn. Có một anh trong nhóm bị thương ở chân, không chạy được. Lúc đó mấy người còn lại vẫn quay lại dìu anh đi. Bác nói: “Không ai bỏ ai cả, bỏ lại là coi như hết hy vọng.” Nghe câu đó mình thấy rất lạ. Vì trong cuộc sống bây giờ, nhiều khi những chuyện nhỏ thôi người ta cũng có thể bỏ nhau, còn trong hoàn cảnh như vậy thì họ vẫn chọn ở lại với nhau. Mình không hỏi nhiều về chiến công hay gì lớn lao, vì bác cũng không nhắc. Bác chỉ nói là may mắn sống sót và trở về. Có nhiều người bạn của bác thì không. Sau buổi nói chuyện đó, mình thấy cách nhìn của mình về chiến tranh thay đổi khá nhiều. Nó không còn là những dòng chữ trong sách nữa, mà là những con người thật, những câu chuyện rất đời. Mình nghĩ tụi mình – những người đang sống trong thời bình – đôi khi quen với cuộc sống hiện tại quá nên không để ý. Nhưng nếu ngồi lại và nghe những câu chuyện như vậy, sẽ thấy mọi thứ mình đang có không phải là điều hiển nhiên. Bài này với mình không phải là để kể lại lịch sử, mà giống như là ghi lại một cuộc trò chuyện. Một buổi chiều bình thường, nhưng lại khiến mình nhớ lâu hơn bất kỳ bài học nào

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn