Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Em lớn lên trong những câu chuyện kể giản dị mà xúc động của bà Nguyễn Thị Út – một người phụ nữ mà em vô cùng kính trọng. Mỗi lần ngồi bên bà, nghe bà chậm rãi kể lại những năm tháng chiến tranh, em như được sống lại trong “thời hoa lửa” đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào của dân tộc.

Đà Nẵng03/05/2026Đỗ Nhật Khoa (Lê Quý Đôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Út sinh năm 1931. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, bà đã sớm tham gia cách mạng, trở thành thanh niên xung phong. Bà kể rằng khi ấy, bà còn rất trẻ, nhưng trong lòng chỉ có một suy nghĩ: phải góp sức mình để giúp đất nước giành độc lập.

Bà không trực tiếp cầm súng chiến đấu, mà làm nhiệm vụ cõng gạo nuôi bộ đội. Nghe bà kể, em mới hiểu công việc ấy vất vả đến nhường nào. Mỗi ngày, bà phải mang trên lưng những bao gạo nặng, đi bộ hàng chục cây số qua rừng sâu, suối lớn. Đường đi gập ghềnh, nhiều khi trơn trượt vì mưa, nhưng bà vẫn cố gắng bước từng bước thật chắc.

Có lần, bà kể:

“Trời mưa to lắm, đường trơn như bôi mỡ, bà suýt ngã mấy lần. Nhưng bà nghĩ nếu gạo rơi thì bộ đội sẽ đói, nên lại gắng đứng dậy mà đi tiếp.”

Nghe đến đây, em thấy thương bà vô cùng. Đôi vai nhỏ bé của bà ngày ấy đã phải gánh những bao gạo nặng, lại còn phải đối mặt với hiểm nguy luôn rình rập.

Không chỉ vất vả, công việc của bà còn rất nguy hiểm. Bà kể rằng mỗi khi nghe tiếng máy bay, mọi người phải nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Có lần bom rơi rất gần, đất đá văng khắp nơi. Bà phải nằm rạp xuống đất, ôm chặt bao gạo vào lòng. Bà nói:

“Lúc đó không nghĩ đến sợ, chỉ sợ gạo bị mất thôi con ạ.”

Câu nói của bà khiến em thật sự xúc động. Em nhận ra rằng tình yêu nước của bà không phải là những điều to lớn, mà nằm trong từng hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

Bà kể có những ngày đi đường dài, mệt đến mức chân run lên, lưng đau nhức. Nhưng chỉ cần nghĩ đến các chú bộ đội đang chờ gạo để có sức đánh giặc, bà lại có thêm động lực để tiếp tục bước đi. Bà luôn tin rằng mỗi bao gạo mình mang tới sẽ góp phần vào chiến thắng của đất nước.

Những năm tháng ấy tuy gian khổ nhưng cũng đầy tình đồng đội. Bà và các cô, các chú thanh niên xung phong luôn giúp đỡ nhau, động viên nhau vượt qua khó khăn. Chính tình cảm ấy đã giúp họ kiên cường hơn trước mọi thử thách.

Khi đất nước hòa bình, bà trở về cuộc sống bình dị như bao người khác. Bà không nhận mình là anh hùng, chỉ cười hiền và nói rằng:

“Bà chỉ làm những gì mình nên làm thôi.”

Nhưng đối với em, bà chính là một người anh hùng thầm lặng – một “ngọn lửa” đã cháy hết mình trong thời hoa lửa của dân tộc.

Qua những câu chuyện bà kể, em hiểu hơn về sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước. Em cảm thấy mình thật may mắn khi được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường mỗi ngày.

Em tự hứa với bản thân sẽ chăm ngoan, học giỏi và luôn biết ơn những người như bà Nguyễn Thị Út. Em mong rằng những câu chuyện của bà sẽ được kể mãi, để thế hệ trẻ chúng em luôn ghi nhớ và trân trọng lịch sử.

“Thời hoa lửa” đã qua đi, nhưng ngọn lửa yêu nước trong trái tim bà vẫn luôn cháy sáng – và ngọn lửa ấy sẽ được truyền lại cho chúng em hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn