Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa (42)

Thái Nguyên04/05/2026Đinh Thị Phương Thuỳ (Trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thật ra trước đây mình không quá quan tâm đến lịch sử, vì thấy nó khá xa vời. Nhưng sau khi nghe câu chuyện của một bác cựu chiến binh gần nhà, mình bắt đầu suy nghĩ khác đi. Bác đó tên là Hùng, sống rất giản dị. Nếu chỉ nhìn bên ngoài thì mình không nghĩ bác đã từng đi chiến đấu. Một lần ngồi nói chuyện, bác kể về thời còn trẻ tham gia kháng chiến. Bác nói ngày đó không có đủ ăn, nhiều hôm chỉ có cơm với muối, nhưng ai cũng cố gắng vì nghĩ đến đất nước. Có một chi tiết mình nhớ rất rõ là bác kể về lần bị thương. Khi đó đang hành quân thì bị bom rơi, bác bị trúng mảnh đạn vào chân. Lúc đó rất đau nhưng bác không dám kêu to vì sợ bị phát hiện. Bác chỉ cố gắng chịu đựng và bò vào chỗ an toàn. Nghe đến đây mình thấy thật sự không thể tưởng tượng nổi, vì nếu là mình chắc đã không chịu nổi. Sau chiến tranh, bác trở về quê với vết thương vẫn còn. Nhưng bác không than phiền gì cả, vẫn đi làm, vẫn sống bình thường như mọi người. Điều mình ấn tượng nhất là bác luôn nói thế hệ trẻ bây giờ rất may mắn vì được sống trong hòa bình. Sau khi nghe xong, mình cảm thấy hơi “chột dạ” vì nhiều lúc mình còn than mệt, than áp lực học tập. So với những gì bác đã trải qua thì những khó khăn của mình thật sự không đáng gì. Câu chuyện của bác không phải là điều gì quá lớn lao, nhưng lại khiến mình hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình. Mình nghĩ rằng, là sinh viên, ít nhất mình nên cố gắng học tốt và sống có trách nhiệm hơn, để không phụ công của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn