CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Người mẹ có nỗi đau lớn hơn cả chiến tranh Có những nỗi đau không thể gọi tên. Và có những con người vĩ đại đến mức ta không biết phải bắt đầu từ đâu để nói về họ.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Người mẹ có nỗi đau lớn hơn cả chiến tranh
Có những nỗi đau không thể gọi tên.
Và có những con người vĩ đại đến mức ta không biết phải bắt đầu từ đâu để nói về họ.
Tôi từng nghe rất nhiều về danh hiệu “Mẹ Việt Nam Anh hùng”. Nhưng phải đến khi đọc câu
chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ, tôi mới thật sự hiểu hai chữ “anh hùng” không chỉ dành cho
người cầm súng.
Mẹ có chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại hy sinh trong kháng chiến. Mười hai
người thân yêu nhất lần lượt ra đi vì Tổ quốc. Tôi cố tưởng tượng điều đó – nhưng không thể.
Tôi nghĩ đến mẹ của mình.
Nếu chỉ một lần tôi về nhà muộn, mẹ đã lo lắng đứng ngồi không yên. Nếu tôi ốm một chút,
mẹ đã hỏi han cả ngày. Vậy thì một người mẹ phải tiễn từng đứa con ra chiến trường, biết
rằng có thể sẽ không bao giờ gặp lại… cảm giác ấy sẽ như thế nào?
Có lẽ không từ ngữ nào đủ sức diễn tả.
Người ta thường nói chiến tranh là bom đạn, là khói lửa, là chiến trường ác liệt. Nhưng chiến
tranh còn là những mái nhà trống vắng. Là những bữa cơm thiếu đi một chiếc bát. Là những
đêm dài người mẹ ngồi bên hiên, chờ một lá thư mà mãi không đến.
Tôi từng đọc một câu nói của mẹ: “Nếu còn con, tôi vẫn cho đi.”
Câu nói ấy làm tôi lặng người.
Không phải vì mẹ không đau. Mà bởi vì mẹ yêu đất nước lớn hơn cả nỗi đau của chính mình.
Là sinh viên hôm nay, tôi lớn lên trong hòa bình. Tôi không phải tiễn người thân ra trận. Tôi
không phải đối diện với những mất mát khủng khiếp như thế. Thế hệ của tôi có thể tự do học
tập, theo đuổi ước mơ, xây dựng tương lai.
Nhưng chính vì vậy, tôi càng thấy mình phải sống có trách nhiệm hơn.
“Thời hoa lửa” của những người mẹ không phải là những trận đánh. Đó là thời của sự hy sinh
thầm lặng. Họ không cầm súng, nhưng họ trao đi điều quý giá nhất – máu thịt của mình.
Tôi tự hỏi: điều gì khiến một người mẹ có thể mạnh mẽ đến vậy?
Có lẽ đó là niềm tin.
Niềm tin rằng sự hy sinh của con mình không vô nghĩa.
Niềm tin rằng đất nước rồi sẽ hòa bình.
Niềm tin rằng thế hệ mai sau sẽ sống tốt hơn.
Và thế hệ mai sau ấy… chính là chúng tôi.
Tôi nhận ra rằng, lòng yêu nước không chỉ là những lời hô vang. Nó có thể là sự âm thầm
chịu đựng. Là việc đặt lợi ích chung lên trên hạnh phúc riêng. Là dám mất đi điều quý giá
nhất vì một tương lai lớn hơn.
Mỗi lần nghĩ đến những Người Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi không chỉ thấy tự hào. Tôi thấy
mình nhỏ bé. Những áp lực học tập, những nỗi buồn tuổi trẻ bỗng trở nên rất nhẹ so với sự hy
sinh của họ.
Tôi không thể sống thay họ. Tôi cũng không thể trả hết món nợ của quá khứ. Nhưng tôi có thể
sống xứng đáng.
Sống tử tế hơn.
Học tập nghiêm túc hơn.
Có trách nhiệm hơn với gia đình và xã hội.
Có thể tôi không làm được điều gì lớn lao. Nhưng nếu mỗi người trẻ đều ý thức rằng hòa bình
hôm nay được đánh đổi bằng nước mắt của những người mẹ, thì chắc chắn chúng tôi sẽ không
sống hời hợt.
Nếu một ngày ai đó hỏi tôi “thời hoa lửa là gì?”, tôi sẽ nói rằng đó không chỉ là chiến trường.
Đó còn là hình ảnh một người mẹ lặng lẽ tiễn con đi, giấu nước mắt vào trong để giữ vững
niềm tin.
Bởi vì trong sâu thẳm, chính những người mẹ ấy mới là ngọn lửa bền bỉ nhất.
Ngọn lửa của yêu thương.
Ngọn lửa của hy sinh.
Ngọn lửa không bao giờ tắt.


