Câu chuyện: Thời Hoa Lửa
Năm ấy, thị trấn nhỏ ven đồi sống trong những ngày rực đỏ lửa. Người ta gọi quãng thời gian đó là “thời hoa lửa” — vừa đẹp, vừa dữ dội, vừa mang trong mình những điều chẳng bao giờ có thể quên.
Minh và Ly lớn lên bên nhau, trong những chiều gió thổi qua triền đồi đầy những bông hoa lửa—loài hoa dại đỏ như than hồng, nở rực mỗi khi sắp vào mùa khô. Mỗi khi hoa nở, cả bầu trời như được phủ lên bởi một ngọn lửa dịu êm, nhưng ẩn bên trong là nỗi bất an lặng lẽ.
Họ đã từng hẹn nhau khi hoa lửa nở rộ sẽ cùng rời khỏi thị trấn, đi tìm một tương lai mới.
Nhưng rồi chiến sự kéo đến. Những ngọn đồi từng nhuộm đỏ vì hoa nay rực sáng bởi lửa đạn.
Một buổi chiều, Minh khoác ba lô ra trận. Ly dúi vào tay cậu một chiếc khăn thêu bông hoa lửa đỏ thắm.
“Cậu nhớ phải về,” cô nói, mắt ngấn nước.
“Nhất định rồi,” Minh cười, nhưng trong mắt cũng đỏ lên.
Thời hoa lửa năm đó kéo dài hơn mọi năm. Hoa cứ nở, rụng rồi lại nở, như thể cố níu giữ điều gì đó đang xa dần.
Nhiều năm sau, khi thị trấn đã bình yên trở lại, Ly trở lại triền đồi cũ. Hoa lửa vẫn nở đỏ rực dưới ánh chiều. Cô đứng lặng, tưởng như chỉ cần quay đầu lại là sẽ thấy Minh.
Không có tiếng bước chân.
Chỉ có gió.
Và những cánh hoa đỏ cuộn xoáy trong không khí như những tia lửa cố níu ánh sáng cuối ngày.
Ly khẽ đặt tay lên ngực, nơi vẫn giữ chiếc khăn thêu còn lại của Minh.
“Thời hoa lửa đã qua rồi…” cô thì thầm, “nhưng cậu vẫn ở đây.”
Trên đồi, hoa lửa cháy lên rực rỡ—như lời chào, như ký ức, như thứ ánh sáng duy nhất không thể tắt trong tim người ở lại.



