Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (5)

Gia Lai02/07/2026Chi đoàn 44 (Đoàn phường Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng đã đi qua nhưng mãi mãi nằm lại trong tâm khảm của dân tộc như một biểu tượng rực rỡ nhất về lòng quả cảm. Đó là "Thời Hoa Lửa" thời kỳ mà cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã chọn sống một tuổi xuân không hối tiếc, lấy lý tưởng cách mạng làm kim chỉ nam và lấy tình yêu quê hương làm sức mạnh vượt qua bom đạn.

"Thời hoa lửa" không chỉ là khói bom, là súng đạn; đó còn là hình ảnh những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi gác lại bút nghiên, xa rời ghế nhà trường để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Giữa những "tọa độ chết" như Ngã ba Đồng Lộc, Thành cổ Quảng Trị hay đường Trường Sơn huyền thoại, cái chết luôn cận kề nhưng không khuất phục được ý chí. Họ đã sống những ngày đẹp nhất trong sự khốc liệt nhất "Hoa" Là vẻ đẹp của tâm hồn yêu đời, là tiếng hát át tiếng bom, là những đóa hoa rừng cài trên mũ lưới"Lửa" Là sức nóng của chiến trận, là ngọn lửa rực cháy trong tim về một ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống.

Chúng ta nhắc về thời hoa lửa không phải để khơi gợi nỗi đau, mà để tôn vinh những giá trị nhân văn cao cả:Tình đồng chí: Là bát cơm sẻ nửa, là tấm chăn đắp chung giữa cơn sốt rét rừng, là sự tin tưởng tuyệt đối vào người sát cánh bên mình.Sự lãng mạn cách mạng: Những lá thư tay viết vội dưới ánh đèn dầu, những lời hẹn ước sau ngày chiến thắng đã trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao. Có những người đã lỡ hẹn, nhưng sự hy sinh của họ đã hóa thân vào từng tấc đất, nhành cây để màu xanh hòa bình hôm nay mãi mãi vẹn nguyên

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn