CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (6)
Họ tên: Trương Diệu Linh
Lớp 11A2
Trung tâm GDNN-GDTX Mỹ Hào
Câu chuyện thời hoa lửa
Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh,khi tiếng bom xé nát bầu trờI và nỗi đau phủ bóng lên từng mái nhà,đã có biết bao con người bình dị lặng lẽ sống,chiến đấu và hi sinh vì hai tiếng thiêng liêng:”Tổ Quốc’’. Ngày hôm ấy tôi tiễn con trai mình ra đi vào một buổi sáng yên ả của năm 1969. Trước sân nhà,nắng rơi nhẹ trên hàng tre già,gió thổi khẽ như không hề biết ngoài kia chiến tranh đang rất gần. Con khoác trên mình bộ quân phục màu xanh đã bạc màu nắng,vai đeo ba lô , đôi mắt ấy ánh lên sự quyết tâm của một người lính trẻ. Tôi nhìn thật lâu,ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt ấy,khuôn mặt của đứa con mà mình đứt ruột đẻ ra,nuôi nấng suốt hai mươi năm trời,rồi lặng lẽ quay vào trong sợ chỉ cần khóc tôi sẽ không đủ can đảm tiễn con đi.
Từ ngày con vào chiến trường,căn nhà nhỏ dường như rộng lớn.Tôi vẫn dậy sớm,quét sân,nhóm bếp,vá lại những tấm áo cũ,làm những công việc quen thuộc như lúc con còn ở nhà.Chỉ có điều,vào mỗi buổi chiều,tôi hay ngồi trước hiên,nhìn con đường đất dẫn ra đầu làng,long chợt thắt lại.Tôi chờ thư con,không mong cầu nhiều,chỉ cần biết con vẫn còn sống,còn bình an giữa đất trời bom đạn.
Những lá thư chiến trường gửi về thưa dần. Trong thư con luôn viết rằng mọi thứ vẫn ổn,dặn tôi giữ gìn sức khỏe,đừng lo nghĩ.Tôi hiểu,con giấu tôi những gian khổ như ngày còn nhỏ từng giấu những vết trầy xước để mẹ khỏi buồn.Đêm xuống,tôi thường thức rất khuya ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét,nghe tiếng gió thổi ngoài vườn mà long không yên.Tôi nhớ con,nhớ tiếng con cười,khóc gọi ‘’mẹ ơi’’,lo cho sự an toàn của con,chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để con được trở về.
Rồi một ngày,tôi không còn nhận được thư nữa.Thay vào đó là tờ giấy báo tử được trao bằng hai bàn tay rất chậm.Chân tôi bỗng mềm ra,tôi không khóc ngay.Tôi chỉ thấy trong lòng mình trống rỗng ,như thể một phần máu thịt vừa rời khỏi cơ thể,tim như có cái gì bóp nghẹt. Con tôi đã hi sinh trong một trận đánh ác liệt ở phần chiến trường miền Nam.Đêm ấy,tôi ngồi trước bàn thờ con,lặng im rất lâu.Ngoài kia,chiến tranh vẫn chưa dừng lại,còn trong tôi,nỗi nhớ đã bắt đầu một hành trình không có điểm kết thúc.
Nhiều năm sau,khi đất nước đã hòa bình,tôi vẫn giữ thói quen chờ con mỗi buổi chiều.Tôi hiểu con sẽ không trở về ,nhưng long người mẹ thì không quen với việc thôi nhớ.Trong những ngày lễ khi nhìn thấy những người lính trẻ đi qua làng,tôi lại nghĩ đến con,nghĩ đến những người mẹ khác cũng từng tiễn con mình ra trận như tôi năm ấy. Tôi đợi được đất nước hòa bình nhưng lại không đợi được con trai tôi trở về.
Câu chuyện thời hoa lửa của người mẹ mất con không chỉ là nỗi đau riêng của một con người,mà còn là biểu tượng cho những hi sinh thầm lặng của hàng triệu bà mẹ Việt Nam trong thời chiến. Từ những giọt nước mắt không rơi thành tiếng,lịch sử đã được viết nên bằng máu,bằng thịt của những người lính,bằng tình yêu nước và bằng sự nhẫn nại vô bờ của những con người ở hậu phương .Chính những mất mát âm thầm ấy đã góp phần làm nên nền hòa bình mà đất nước hôm nay đang có.
Là thế hệ trẻ sinh ra trong thời bình,tôi không phải đối diện với bom đạn,nhưng khi lắng nghe câu chuyện như thế,tôi hiểu rằng hòa bình không phải điều hiển nhiên . Trách nhiệm của chúng tôi hôm nay không nằm ở sự hi sinh xương máu ,mà ở việc sống có lí tưởng,biết trân trọng quá khứ,nỗ lực học tập rèn luyện và góp phần xây dựng đất nước bằng những việc làm nhỏ bé nhưng thiết thực.Đó chính là cách thế hệ trẻ chúng ta thể hiện trẻ chúng ta tiếp nối ngọn lửa của một thời hoa lửa,để những hi sinh của cha ,anh và những người mẹ năm xưa không bao giờ trở nên vô nghĩa.



