Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (6)

Lịch sử của dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng mực, mà còn được viết bằng máu, nước mắt và cả những nụ cười lạc quan giữa làn mưa bom bão đạn. Trong suốt chiều dài hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, có lẽ những năm tháng kháng chiến chống giặc ngoại xâm - thời kỳ 'hoa lửa' - là giai đoạn để lại nhiều dấu ấn sâu đậm nhất về lòng yêu nước và ý chí quật cường. Viết về những câu chuyện thời hoa lửa, tôi xin được nghiêng mình trước những linh hồn bất tử, những người đã hóa thân vào sông núi

Gia Lai02/07/2026Chi đoàn 55 (Đoàn phường Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến thời hoa lửa, ký ức đầu tiên hiện về trong tâm trí mỗi chúng ta chính là hình ảnh những người lính bộ đội cụ Hồ và những thanh niên xung phong tuổi đời còn xanh thẳm. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, họ đã gác lại bút nghiên, gác lại những giấc mơ giảng đường và những mối tình chớm nở nơi quê nhà để lên đường ra tiền tuyến. 'Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / Mà lòng phơi phới dậy tương lai' – tinh thần ấy không chỉ là khẩu hiệu mà là hơi thở, là nhịp đập trái tim của cả một thế hệ. Trên những cung đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại, dưới cái nắng cháy da và những cơn mưa rừng xối xả, họ vẫn kiên cường bám trụ. Những trận đánh oanh liệt, những tấm gương anh hùng lực lượng vũ trang hy sinh thân mình cứu pháo, lấp lỗ mai rùa hay lấy thân mình làm giá súng đã trở thành những thiên sử thi chói lọi. Tình đồng chí, nghĩa đồng đội sẻ chia từng hớp nước, cùng nhau hát vang giữa rừng đêm giá rét chính là sức mạnh tinh thần vô biên giúp họ vượt qua những giới hạn của con người.

Tuy nhiên, sự vĩ đại của thời hoa lửa không chỉ dừng lại ở những tiếng súng nơi chiến trường mà còn rực cháy âm thầm nhưng mãnh liệt ở hậu phương vững chắc. Chúng ta đời đời ghi nhớ công ơn của những người hoạt động cách mạng tiền khởi nghĩa từ trước năm 1945, những cụ già, những người mẹ Việt Nam anh hùng đã sống trọn cuộc đời vì lý tưởng. Họ là những 'chiến sĩ không súng', âm thầm nuôi giấu cán bộ dưới những hầm bí mật chật chội, làm tai mắt cho quân ta ngay giữa lòng địch. Những gia đình có công giúp đỡ cách mạng đã không quản ngại nguy hiểm, chia sẻ từng hạt gạo, manh áo cho bộ đội, sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để bảo vệ bí mật quốc gia. Sự hy sinh thầm lặng của những nhân chứng lịch sử, những người mẹ trông con mòn mỏi bên bến phà, những người chị tiếp lương tải đạn đêm ngày chính là nguồn mạch sống bền bỉ tiếp sức cho tiền tuyến vững tâm đánh giặc.

Câu chuyện thời hoa lửa còn là câu chuyện về những vết thương chiến tranh vẫn còn âm ỉ ngay cả khi hòa bình đã lập lại. Đó là hình ảnh những cựu chiến binh trở về với thân hình không còn nguyên vẹn nhưng tinh thần vẫn sáng ngời khí chất 'tàn nhưng không phế'. Đó là nỗi đau của những người thân liệt sĩ vẫn đang miệt mài đi tìm mộ người thân trên khắp nẻo đường đất nước. Những nhân chứng lịch sử ấy là những cuốn từ điển sống, nhắc nhở chúng ta rằng cái giá của hòa bình là vô cùng đắt đỏ. Mỗi tấc đất dưới chân ta, mỗi ngọn cỏ xanh trên đồng đều thấm đượm máu và mồ hôi của các bậc tiền nhân, nhắc nhở thế hệ sau về đạo lý 'uống nước nhớ nguồn' sâu sắc của dân tộc.

Đứng trước những trang sử vàng chói lọi ấy, là một người con sinh ra và lớn lên trong thời bình, tôi luôn tự soi rọi lại trách nhiệm của bản thân mình. Thế hệ chúng tôi hôm nay không còn phải đối mặt với tiếng bom, tiếng súng, nhưng chúng tôi đang đối mặt với những thử thách mới của thời đại hội nhập và phát triển. Sứ mệnh của chúng tôi là phải kế thừa xứng đáng tinh thần của thời hoa lửa: không khuất phục trước khó khăn, không lùi bước trước thử thách. Chúng tôi nguyện đem hết sức trẻ, trí tuệ và lòng nhiệt huyết để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, để những hy sinh của cha ông không trở nên hoài phí. Giữ gìn và bảo vệ vững chắc chủ quyền Tổ quốc, xây dựng một xã hội công bằng, văn minh chính là cách thiết thực nhất để chúng ta tri ân những người đã nằm xuống.

Thời gian có thể xóa nhòa dấu chân trên cát, có thể phủ bụi lên những chiến tích xưa, nhưng ngọn lửa từ những năm tháng hoa lửa sẽ mãi mãi rực cháy trong tâm hồn mỗi người dân Việt Nam. Đó là ngọn hải đăng soi đường, là nguồn sức mạnh tinh thần bất tận để dân tộc ta vững bước tiến vào kỷ nguyên mới. Xin gửi lời chào thành kính và lòng biết ơn vô hạn đến tất cả những người anh hùng thầm lặng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn