câu chuyện thời hoa lửa (60)
Họ tên: Nguyễn Hương Giang. Chi đoàn: Ngôn ngữ Trung Quốc D. CÂU CHUYỆN “ THỜI HOA LỬA” LỜI RU TRONG LỬA ĐẠN: NHỮNG NGƯỜI MẸ TỰA DÁNG NÚI SÔNG Lịch sử dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng những đường gươm của các vị tướng, những chiến dịch thần tốc của các anh hùng, mà còn được viết bằng những dòng lệ chảy ngược vào tim của những người Mẹ. Nếu chiến tranh là một bản hùng ca rực lửa, thì các Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng chính là những nốt trầm sâu lắng nhưng có sức vang vọng đến ngàn đời. Với t
Họ tên: Nguyễn Hương Giang.
Chi đoàn: Ngôn ngữ Trung Quốc D.
CÂU CHUYỆN “ THỜI HOA LỬA”
LỜI RU TRONG LỬA ĐẠN: NHỮNG NGƯỜI MẸ TỰA DÁNG NÚI SÔNG
Lịch sử dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng những đường gươm của các vị tướng, những chiến dịch thần tốc của các anh hùng, mà còn được viết bằng những dòng lệ chảy ngược vào tim của những người Mẹ. Nếu chiến tranh là một bản hùng ca rực lửa, thì các Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng chính là những nốt trầm sâu lắng nhưng có sức vang vọng đến ngàn đời. Với thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, "Thời hoa lửa" không chỉ nằm trong sử sách, mà nó hiện hữu rõ nét qua hình dáng hao gầy nhưng vĩ đại của những người Mẹ – những người đã hiến dâng tất cả để đổi lấy một chữ: Hòa bình.
Những "đóa hoa" nở giữa thời đại đạn bom.
Người ta thường ví phụ nữ như hoa, nhưng những người Mẹ của thời kháng chiến lại là những "đóa hoa lửa" kiên cường nhất. Có người mẹ ở miền Nam ròng rã mấy mươi năm đào hầm nuôi giấu cán bộ ngay dưới chân kẻ thù; có người mẹ miền Bắc tiễn đứa con duy nhất đi dọc Trường Sơn rồi lặng lẽ giấu nỗi đau vào những đêm trắng không ngủ.
Sáng tạo của người trẻ không nằm ở việc tô vẽ thêm cho lịch sử, mà là thấu cảm cái vẻ đẹp của sự hy sinh ấy. Tôi đã từng được nghe kể về một người Mẹ, sau khi nhận giấy báo tử của người con thứ ba, mẹ không khóc thành tiếng. Mẹ đứng dậy, vẫn đôi bàn tay gầy guộc ấy, mẹ tiếp tục gói bánh chưng để gửi ra tiền tuyến. Sự hào hùng không chỉ nằm ở tiếng súng trên chiến trường, nó nằm ở cái tĩnh lặng đến lạ kỳ của những người Mẹ phía hậu phương. Đó là cái tĩnh lặng của một tinh thần thép, một niềm tin sắt đá rằng: "Nước còn thì con còn, nước mất thì mất tất cả."
Khúc tráng ca viết bằng nước mắt.
Có lẽ, không có nỗi đau nào lớn bằng nỗi đau "người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh". Nhưng trong "Thời hoa lửa", nỗi đau ấy đã được nâng tầm thành lòng yêu nước vô bờ bến. Các Mẹ đã tiễn chồng, tiễn con, rồi lại tiễn cháu lên đường. Mỗi lần tiễn đưa là một lần thắt ruột, nhưng lời dặn dò bao giờ cũng là: "Đi đánh giặc đi con, khi nào nước nhà độc lập hãy về với u."
Sự hào hùng của các Mẹ nằm ở chính sự chịu đựng bền bỉ. Mẹ là hậu phương, là điểm tựa tinh thần, là "trạm dừng chân" ấm áp nhất cho những đoàn quân hành quân xuyên đêm. Những bát nước chè xanh của Mẹ giữa cái nắng cháy miền Trung, những chiếc áo sờn vai được Mẹ khâu vội dưới ánh đèn dầu... tất cả đã trở thành một phần của chiến thắng vĩ đại. Hình ảnh người mẹ đứng bên bờ hiền lương, hay mẹ Suốt chèo đò dưới làn mưa bom, chính là những biểu tượng bất tử về lòng quả cảm. Mẹ không cầm súng trực tiếp tiêu diệt kẻ thù, nhưng tình yêu của Mẹ chính là sức mạnh để hàng triệu người con sẵn sàng ngã xuống cho mảnh đất hình chữ S.
Lăng kính của người trẻ: Khi quá khứ là ngọn đuốc.
Hôm nay, đứng trước những Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng còn sống, chúng tôi – những sinh viên của thời đại công nghệ – cảm thấy mình thật nhỏ bé. Những nếp nhăn trên trán Mẹ như những rãnh hào của lịch sử, và đôi mắt mờ đục kia đã chứng kiến biết bao thăng trầm của dân tộc.
Chúng tôi không muốn gọi các mẹ là những nhân chứng của đau khổ. Chúng tôi muốn gọi các mẹ là "Những người thắp lửa". Bởi vì, chính nhờ sự hy sinh "hết mình vì nước" của các mẹ, chúng tôi mới có một bầu trời xanh để mơ ước, có một nền hòa bình để sáng tạo. Lăng kính của người trẻ hôm nay nhìn về các mẹ không chỉ là sự xót thương, mà là sự tự hào và biết ơn vô hạn. Chúng tôi viết về các mẹ để nhắc nhở chính mình rằng: Mỗi tấc đất dưới chân ta đều thấm đẫm tình yêu của một người mẹ nào đó.
Kết nối hai thế hệ.
"Thời hoa lửa" không bao giờ tắt nếu chúng ta vẫn còn kể về nó. Những bài viết của sinh viên hôm nay chính là nén tâm nhang, là lời tri ân gửi đến những người Mẹ đã hóa thân thành dáng núi, hình sông.
“Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu
Nghe dịu nỗi đau của mẹ
Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ
Các anh không về, mình mẹ lặng im.”
Lịch sử sẽ mãi khắc ghi tên các Mẹ. Và chúng tôi, thế hệ kế thừa, xin hứa sẽ giữ cho ngọn lửa mà các Mẹ đã thắp lên luôn rực cháy – ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí tự cường và của một tâm thế Việt Nam không bao giờ khuất phục.



