Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Lâm Đồng13/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khung kính vỡ và những chuyến xe không đèn

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ khốc liệt nhất, tuyến đường Trường Sơn được ví như mạch máu độc đạo nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Địch quyết tâm cắt đứt mạch máu ấy bằng hàng triệu tấn bom đạn, biến mỗi mét đường thành một "tọa độ chết". Giữa cái chết cận kề ấy, những cô gái của Trung đội nữ lái xe Trường Sơn vẫn hiên ngang bước vào cabin, nhận nhiệm vụ giữ vững dòng xe ra tiền tuyến.

Cứ mỗi khi hoàng hôn buông xuống, núi rừng Trường Sơn lại rung chuyển bởi tiếng gầm rú của máy bay oanh tạc. Mặt đất cày xới, bùn lầy sũng nước sau những trận mưa rừng và những hố bom sâu hoắm chực chờ nuốt chửng những chiếc xe tải hạng nặng.

Trong không gian chật hẹp của buồng lái, kính chắn gió đã vỡ vụn sau một loạt bom bi, gió ngàn và bụi đường thốc thẳng vào mặt, vào mắt rát bỏng. Nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn của những cô gái trẻ vẫn bám chặt lấy vô lăng, gân tay nổi rõ, toàn bộ tinh thần tập trung cao độ để lách qua từng gốc cây gãy đổ, từng mép vực sâu.

"Chỉ cần xe còn chạy, miền Nam còn hy vọng. Kính vỡ thì ta nhìn bằng mắt trần, tim gan ta không vỡ là được!" — Đó là lời thề thầm lặng của những đóa hoa thầm lặng nơi đại ngàn.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn