Câu chuyện thời hoa lửa (7)
Ngày An khoác ba lô rời làng, con đường đất đỏ sau lưng cậu phủ một lớp bụi mỏng như sương. Mai đứng tựa gốc xoan trước ngõ, tay giữ lại vạt áo để che đi run rẩy. Không có những lời hứa thề nặng nề, chỉ là câu nói nhỏ đến mức gió cũng phải nghiêng tai:
“Đi mạnh giỏi, nghe An.”
Ở chiến trường, An lớn nhanh hơn bản thân mình tưởng. Từ một chàng trai chỉ quen cày cấy, An học cách đọc bản đồ, cách nằm im hàng giờ chờ tín hiệu, và cả cách nhìn vào mắt đồng đội để hiểu họ đang sợ hãi hay chỉ đang mệt. Đêm nằm võng, An nhớ Mai nhiều đến mức đôi khi chỉ nghe tiếng gió rít qua tán lá cũng tưởng như tiếng máy may nơi đầu xóm.
Trận đánh tháng Bảy năm ấy đến bất ngờ như một cơn giông. Đơn vị bị vây giữa hai triền đồi. Khói súng đặc quánh, đất dưới chân rung lên từng đợt. An kéo được cậu lính mới vào hố tránh đạn, nhưng chính cậu lại trúng mảnh pháo vào vai. Máu nóng, đất nóng, tất cả trộn lẫn vào nhau. Trước khi ngã xuống, An dằn chiếc túi thư vào ngực đồng đội:
“Gửi giùm… Mai…”
Tháng chín, trời làng ngả sang sắc vàng nhạt. Mai nhận chiếc ba lô đã sờn mép. Trong góc túi có một lá thư chưa kịp gấp. Nét chữ của An vẫn hơi nghiêng như ngày nào:
“Mai à, nếu sau trận này tớ về, tớ sẽ kể cho cậu nghe về một buổi sáng đầy sương và một ý nghĩ đã làm tớ muốn sống thêm thật lâu…”
Mai đọc đến đó thì dừng lại. Cô không khóc. Chỉ đặt lá thư lên ngực và khẽ nói, như trả lời một câu đã chờ từ lâu:
“Tớ biết. Cậu sống như vậy là đủ đẹp rồi, An.”


