CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (7)
Mùa đông năm 1953, núi rừng Tây Bắc chìm trong giá rét và khói đạn. Bế Văn Đàn khi ấy là chiến sĩ thuộc Đại đoàn 312 của Quân đội Nhân dân Việt Nam, đang cùng đơn vị chiến đấu trong chiến dịch Đông Xuân. Sinh ra nơi núi rừng Cao Bằng nghèo khó, anh mang theo vào chiến trường sức mạnh của lòng quả cảm và ý chí không lùi bước.
Trận đánh hôm ấy diễn ra vô cùng ác liệt. Địch từ trên cao điên cuồng trút đạn xuống đội hình quân ta. Đất đá tung mù mịt, nhiều chiến sĩ lần lượt ngã xuống. Khẩu trung liên của đơn vị giữ vai trò then chốt để yểm trợ xung phong, nhưng người xạ thủ bất ngờ bị thương nặng. Hỏa lực của ta chững lại, còn quân địch thì càng lấn tới dữ dội.
Trong khoảnh khắc hiểm nghèo ấy, Bế Văn Đàn lao đến bên khẩu súng. Không có giá đỡ, anh quỳ xuống giữa làn mưa đạn, gồng đôi vai mình làm bệ kê cho đồng đội tiếp tục nhả đạn vào đội hình đối phương. Đạn địch cày nát mặt đất quanh anh, máu thấm đỏ vai áo, nhưng anh vẫn nghiến chặt răng, không hề nhúc nhích.
Khẩu súng trên vai anh gầm lên từng hồi dữ dội. Hỏa lực của quân ta bừng sống trở lại, chặn đứng đợt phản kích của địch. Đồng đội phía sau đồng loạt xung phong, tiếng hô vang dội khắp núi rừng. Khi trận đánh kết thúc, Bế Văn Đàn đã mãi mãi nằm lại nơi chiến hào, nhưng đôi vai của anh đã trở thành điểm tựa cho chiến thắng và cho lòng yêu nước của cả một thế hệ.



