Câu chuyện thời hoa lửa (7)
Trong thời chiến tranh, những bác sĩ, quân y là những người không thể thiếu trên mặt trận chiến trường. Và cụ tôi Đỗ Xuân Đăng là một trong vô vàn bông lan trắng đã dóng góp công lao cho công cuộc giải phóng đất nước. Cụ sinh năm 1943 mất năm 2001. Là một người chắt sống cùng cụ từ bé, hôm nay tôi ngồi đây dưới ngôi nhà của cụ viết lại bài thơ nói về cuộc đời cụ do chính tay cụ sáng tác:
Ký Ức Một Thời
“12/4/1962 ngày nhập ngũ
Dốc dáp vĩnh yên Trung đoàn 214
Huấn luyện xong 3 tháng bộ binh
Tôi đi học dược ở viện 7 Hải Phòng
Học xong về Thanh Chương Nghệ An
Cuối năm 1963 được về phép quê nhà
Lộc nảy sinh ra là con trai hảo
Biền biệt 10 năm không biết mặt con
Năm 1968 đánh làng vây đường 9 khe
Phóng viên chiến trường đến chụp ảnh tôi
Bê thuốc từ hầm đi ra áo dài màu trắng
Xong trận đó tôi tiếp tục vào trong
Đắc Lắc, Tây Nguyên nơi tôi đến
Cơm gạo không có toàn sắn và ngô
Sốt rét rầy vò run lên cầm cập
Vẫn phải phục vụ, vẫn phải hành quân
Phục vụ lính mình chiến nơi trận địa
Vẫn ở núi, vẫn nằm hang
Vẫn trồng sắn, vẫn trồng ngô
Tự túc lương ăn nhiều vất vả
Quân ngũ 21 năm ở 14 đơn vị
70 tuổi đời, 50 năm ngày nhập ngũ
Con có 5 đứa nhân đôi bằng 10
Cháu có 15, chắt là 6 đứa
Chúc thọ ông, ông kể cho nghe”
Bài thơ “ Ký ức một thời” chỉ là khát quát qua về cuộc đời cụ từ lúc tham gia nhập ngủ đến ngày chúc thọ 70 của cụ, thực chất những điều tôi được nghe cụ kể còn li kì hơn thế. Từ những sự hi sinh của cha ông ta chúng ta mới có được cuộc sống tự do – độc lập như ngày hôm nay vì thế mà chúng ta phải luôn biết ơn, phấn đấu, giữ gìn để đất nước ta càng thêm phát triển và tốt đẹp hơn



