Câu Chuyện Thời Hoa Lửa
Câu Chuyện Thời Hoa Lửa
Câu Chuyện Thời Hoa Lửa
Có một kiểu thời gian không đo bằng đồng hồ, mà đo bằng những tiếng thở dài vào lúc hoàng hôn. Đó là thời gian của Mẹ “Nguyễn Thị Thứ”
Phía sau những con số là một khoảng trống.Người ta thường nhắc đến Mẹ Thứ với kỷ lục: 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại hy sinh. Nhưng có một sự thật mà không trang sử sách nào lột tả hết được: Mẹ không phải là một tượng đài bằng đá, Mẹ là một người đàn bà bằng xương bằng thịt, người đã dành cả đời mình để... đợi.
Trong căn nhà nhỏ tại Điện Bàn, Quảng Nam, suốt những năm tháng kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ, Mẹ Thứ đã sống một cuộc đời "lửa lén lút và lòng công khai". Dưới sàn nhà của Mẹ không chỉ là đất đá, mà là những căn hầm bí mật. Ở đó, Mẹ nuôi giấu cán bộ, những người con của dân tộc, trong khi những đứa con ruột thịt của Mẹ đang chiến đấu ở một cánh rừng, một con sông nào đó mà Mẹ chưa từng đặt chân tới.
Thế hệ trẻ hôm nay nhìn "hoa lửa" là pháo hoa trên bầu trời hòa bình. Nhưng với Mẹ, hoa lửa là ánh đèn dầu leo lét dưới hầm, là ánh mắt rực sáng của những anh bộ đội trẻ tuổi khi kể về một ngày mai độc lập.
Mẹ kể rằng, có những đêm Mẹ ngồi trên chõng tre, tay giả vờ đưa nôi hay khâu vá, nhưng tai thì căng ra nghe từng tiếng lá rụng ngoài vườn. Mỗi tiếng động lạ là một lần tim Mẹ thắt lại. Dưới chân Mẹ, cách một lớp ván mỏng, là hơi thở của những người con cách mạng. Mẹ bảo vệ họ bằng sự im lặng vĩ đại của mình. Đó là cuộc chiến đấu không súng đạn, nhưng cam go và nghẹt thở đến tận cùng. "Con đi rồi con lại về, mẹ ơi..." – Câu nói ấy như một lời nguyền ngọt ngào mà cay đắng.
Sự "không giống ai" trong câu chuyện của Mẹ Thứ nằm ở chỗ: Mẹ không bao giờ than khóc khi nhận giấy báo tử. Một lần, hai lần, rồi đến lần thứ chín... Người ta bảo trái tim Mẹ đã hóa đá. Nhưng không, Mẹ chỉ "để dành" nước mắt vào bên trong để nuôi dưỡng niềm tin. Mỗi lần một người con ngã xuống, Mẹ lại thắp thêm một nén nhang, rồi lại tiếp tục mở cửa hầm đón những người con khác. Đối với Mẹ, tất cả những người chiến sĩ ấy đều là núm ruột của mình.
Bức tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Quảng Nam lấy nguyên mẫu từ Mẹ Thứ, nhưng có lẽ, bức tượng sống động nhất chính là mâm cơm của Mẹ. Suốt mấy chục năm, dù hòa bình đã lập lại, Mẹ vẫn giữ thói quen đặt thêm bát, thêm đũa trên bàn thờ và cả trên bàn ăn. Mẹ tin rằng, chỉ cần mâm cơm còn ấm, các con sẽ tìm đường về.
Câu chuyện của Mẹ Thứ là đại diện cho hàng triệu Ba Má phong trào, cựu thanh niên xung phong và những người có công với cách mạng. Họ là "rễ" của cây đại thụ dân tộc; rễ nằm sâu trong lòng đất, âm thầm và đen sạm, nhưng nếu không có rễ, lá sẽ không thể xanh và hoa sẽ không bao giờ nở.


