CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Lời hẹn bên dòng Thạch Hãn – dựa trên câu chuyện có thật về Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh cùng lá thư tuyệt mệnh gửi về gia đình trước khi hi sinh trên chiến trường Thành cổ Quảng Trị.
Đã có lúc em từng nghĩ lịch sử chỉ là những trang sách vở dài dòng, những con số khô khan về những cột mốc trong quá khứ. Thế nhưng suy nghĩ ấy đã hoàn toàn biến mất khi em có cơ hội đọc được một đoạn của một bức thư đặc biệt - bức thư của anh hùng Lê Văn Huỳnh, một sinh viên năm 4 trường Đại học Xây Dựng đã ngã xuống ở tuổi 23 trong mùa hè đỏ lửa Quảng Trị năm 1972. Dù đang sống ở thời bình nhưng em có thể thấy hiện lên sự mất mác, chia ly thấy được cả sự khó khăn, những giọt mồ hôi của những người chiến sĩ trong một thời kỳ máu lửa đỏ rực trời khi mà họ đã có thể biết được nơi mình hi sinh và ngã xuống. Đó không chỉ đơn thuần là một lá thư gửi về hậu phương, mà còn là một kỷ vật thiêng liêng, một “di chúc tuổi 20” của một người lính - người anh sinh viên thế hệ trước gửi lại cho đất nước.
Năm 1972 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, hàng ngàn sinh viên từ các trường đại học đã gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ dang dở để khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ. Anh Lê Văn huỳnh chàng sinh viên năm 4 cũng nằm trong dòng người cuồn cuộn ấy. Anh lên đường khi chỉ vừa lập gia đình 7 ngày. Tình yêu đôi lứa rực rỡ, hoài bão tri thức đang rộng mở, nhưng anh đã chọn gác lại tất cả vì một tình yêu lớn hơn: Tình yêu Tổ quốc. Tại chiến trường Thành cổ Quảng Trị - nơi từng tấc đất đều thấm đượm máu xương của hàng ngàn chiến sĩ, anh Huỳnh và các đồng đội đã chiến đấu vô cùng quả cảm. Trong mảng tối của căn hầm bị xé rách bởi tiếng bom đạn, trước ngày hy sinh không lâu, anh đã tĩnh lặng ngồi viết một bức thư dài 7 trang gửi cho Mẹ, cho vợ và gia đình.
Anh bình thản viết cho người mẹ kính yêu: “ Hôm nay con ngồi đây bên những dòng chữ cuối cùng phòng khi đã “đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất” thì gia đình khỏi thấy đó là điều đột ngột”. Anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần hy sinh vì Tổ quốc, nên những dòng chữ cuối chứa chan lý tưởng và lòng hiếu thảo: “...vì đất nước có chiến tranh, thì mẹ ơi hãy lau nước mắt cho đời trẻ lâu, sống đến ngày đón mừng chiến thắng. Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu. Coi như con lúc nào cũng nằm bên mẹ. Mẹ đừng buồn cho linh hồn con được thoải mái bay đi… Mẹ đừng buồn... coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau!”. Anh dặn dò tỉ mỉ nơi mình sẽ nằm lại để sau này hòa bình gia đình dễ bề tìm kiếm, dặn người vợ trẻ hãy vững vàng bước tiếp cuộc đời. Bức thư được xếp gọn trong đáy ba lô, chưa kịp gửi về hậu phương thì anh đã vĩnh viễn nằm lại ở bờ sông Thạch Hãn vào ngày thứ 81 của chiến dịch.
Đứng ở vị thế của một sinh viên sống trong hòa bình, tôi tự hỏi: Điều gì đã tạo nên sự can trường đến bình thản ấy ở một thanh niên mới 23 tuổi? Đó chính là lý tưởng sống cao đẹp của một thế hệ. Họ biết giá trị của cuộc sống, họ trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, nhưng họ sẵn sàng hy sinh tất cả để đổi lấy nền độc lập cho dân tộc. Sự hy sinh ấy không vô danh, nó kết tinh thành hình sông dáng núi, thành bầu trời thanh bình mà tôi và bạn đang hít thở mỗi ngày. Mỗi dòng thư của anh Huỳnh không làm người đọc bi thương, mà thắp lên một sự kính cẩn sâu sắc. Tôi nhận ra rằng: Lịch sử không nằm yên trong quá khứ. Lịch sử sống trong nhịp đập trái tim của những người đang sống, nhắc nhở chúng ta về cái giá vô cùng đắt của hai chữ "Hòa bình".
Qua câu chuyện về anh hùng Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh em muốn gửi đến thế hệ trẻ thông điệp về lòng yêu nước và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với đất nước. Thế hệ trẻ phải tuyệt đối trung thành với lý tưởng cách mạng, luôn khắc ghi và biết ơn sự hy sinh vô bờ bến của các thế hệ cha anh đi trước. Sự tri ân không chỉ bằng lời nói, mà phải bằng hành động cụ thể mỗi ngày. Thế hệ đi trước đã dùng máu, tuổi trẻ và lòng dũng cảm để giữ vững từng tấc đất quê hương. Thế hệ sinh viên hôm nay phải tiếp nối sứ mệnh đó bằng tri thức, bản lĩnh và khát vọng cống hiến để bảo vệ chủ quyền và nâng tầm vị thế đất nước trên trường quốc tế. Để thực hiện được điều đó chúng ta cần nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, tích cực dấn thân vào các hoạt động vì cộng đồng, sẵn sàng đối mặt với khó khăn để đóng góp vào sự phát triển chung của dân tộc.
Chiếc ba lô của người lính năm xưa có thể đã mục nát theo thời gian, bức thư giấy bổi năm nào có thể đã ố màu, nhưng ngọn lửa ngời sáng từ lý tưởng của anh Lê Văn Huỳnh và thế hệ “thời hoa lửa” sẽ không bao giờ tắt. Là sinh viên -những người nắm giữ tương lai của đất nước - chúng em nguyện sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với những giọt máu, nước mắt đã rơi xuống. Chúng tôi sẽ viết tiếp “câu chuyện thời hoa lửa” của thời đại mình: Bằng tri thức, lòng yêu nước và khát vọng vươn lên không ngừng!



