CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (8)
Sinh ra vào những năm tháng đất nước bắt đầu cuộc trường chinh chống Mỹ cứu nước, ông Hà Ngọc Đáng lớn lên tại thôn Hoàng Phúc, xã Đồng Việt – nơi dòng sông Thương hội tụ, bồi đắp nên những người con kiên cường, bất khuất. Năm 1970, khi vừa tròn 19 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất với bao hoài bão, ông đã gác lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Với ông, khi Tổ quốc cần, đôi vai trẻ sẵn sàng gánh vác cả giang sơn.
Ông Đáng được biên chế vào Sư đoàn 304B, một đơn vị huấn luyện và chiến đấu tinh nhuệ đóng quân tại khu vực Vĩnh Phúc, Hà Nội. Sư đoàn 304B khi ấy không chỉ là nơi tôi luyện những "quả đấm thép" cho chiến trường miền Nam mà còn là lực lượng quan trọng bảo vệ vùng cửa ngõ Thủ đô trong những năm tháng không quân Mỹ đánh phá ác liệt.
Trong ký ức của ông, những ngày tháng thao trường tại Vĩnh Phúc là những ngày "đội nắng, thắng mưa". Những bài tập hành quân mang vác nặng, những đêm dài trực chiến dưới làn bom đạn bảo vệ bầu trời Hà Nội đã tôi luyện nên bản lĩnh của người lính bộ binh. Dù đối mặt với gian khổ, thiếu thốn, nhưng tinh thần "Tất cả vì miền Nam ruột thịt", "Tất cả để bảo vệ Thủ đô" luôn rực cháy trong tim người chiến sĩ Hà Ngọc Đáng và đồng đội. Mỗi mét hào, mỗi ụ súng tại Vĩnh Phúc, Hà Nội năm ấy đều thấm đẫm mồ hôi và ý chí quyết thắng của những chàng trai mười chín, đôi mươi.
Sau khi hoàn thành sứ mệnh với quân ngũ, ông Hà Ngọc Đáng trở về quê hương Đồng Việt, mang theo phẩm chất cao quý của người lính Sư đoàn 304B vào công cuộc xây dựng quê hương. Những vết bụi trường chinh không làm phai nhòa đi ý chí kiên cường; ông tiếp tục cống hiến sức mình trong lao động sản xuất, nuôi dạy con cháu thành tài và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.
Hiện nay, ở tuổi ngoài 70, ông vẫn là một nhân chứng sống động về một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những câu chuyện ông kể cho thế hệ trẻ tại thôn Hoàng Phúc không chỉ là về khói lửa chiến tranh, mà còn là bài học về lòng kiên trung, sự thầm lặng cống hiến cho hòa bình dân tộc.
Đối với mỗi đoàn viên, thanh niên trường THCS Nham Biền số 2, cuộc đời của ông Hà Ngọc Đáng là một cuốn sử xanh đầy cảm hứng. Ông dạy chúng tôi rằng: Anh hùng không nhất thiết phải là người có những chiến công hiển hách trên mặt báo, mà anh hùng đôi khi là những người lính thầm lặng, bền bỉ rèn luyện và chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Ngọn lửa truyền thống từ Sư đoàn 304B năm nào vẫn đang được ông gìn giữ và trao truyền. Đó là kim chỉ nam giúp thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay hiểu rõ trách nhiệm của mình: Phải không ngừng học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh, xây dựng quê hương Bắc Ninh ngày càng giàu mạnh và văn minh.
Thời gian có thể lấy đi sức trẻ, nhưng không thể lấy đi niềm tự hào trong ánh mắt người chiến sĩ Hà Ngọc Đáng mỗi khi nhớ về đơn vị 304B. Ông mãi là tấm gương sáng, là niềm tự hào của vùng đất Đồng Việt, Yên Dũng – nơi những con người bình dị đã làm nên lịch sử phi thường.


