Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: 81 NGÀY ĐƯA ĐÒ TRÊN “DÒNG SÔNG MÁU”

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: 81 NGÀY ĐƯA ĐÒ TRÊN “DÒNG SÔNG MÁU”

Gia Lai10/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệtcủa dân tộc, có những câu chuyện không chỉđược ghi lại bằng mực trên trang giấy mà cònđược khắc sâu bằng máu, nước mắt và sự hi sinh của biết bao con người Việt Nam. Mộttrong những câu chuyện khiến người nghe không khỏi nghẹn lòng khi nhắc đến “thời hoa lửa” chính là hình ảnh những chuyến đò lặnglẽ vượt sông Thạch Hãn trong 81 ngày đêm đỏlửa tại chiến trường Quảng Trị – nơi đượcngười đời gọi bằng cái tên ám ảnh: “dòng sông máu.”

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị trởthành một trong những nơi khốc liệt nhất cảnước. Bom đạn của kẻ thù dội xuống ngàyđêm, mặt đất rung chuyển, bầu trời nhuộmkhói lửa, còn dòng sông Thạch Hãn hiền hòanăm nào nay trở thành ranh giới sinh tử. Muốnchi viện cho chiến trường Thành cổ QuảngTrị, bộ đội ta buộc phải vượt qua con sông ấy– vượt qua làn bom đạn dày đặc, vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Và giữa mưa bom bão đạn đó, đã có nhữngcon người bình dị đứng lên nhận lấy nhiệm vụđặc biệt: trở thành người lái đò đưa bộ độisang sông.

Họ không phải những chiến sĩ cầm súng nơi tuyến đầu, mà là những người dân, nhữngthanh niên xung phong, những người chèo đòmang trong tim tình yêu nước cháy bỏng. Mỗiđêm xuống, khi bom đạn vẫn chưa ngơi, họlặng lẽ chèo những con đò nhỏ lao vào mànđêm, đưa từng tốp chiến sĩ vượt sông tiến vàochiến trận. Không ai biết chuyến đò ấy có thểquay về hay không. Không ai biết lần đưa tiễnấy liệu có là lần cuối nhìn thấy nhau. Nhưng dù vậy, họ vẫn đi – đi bằng tất cả lòng quảcảm của những con người đã đặt vận mệnh Tổquốc lên trên mạng sống của chính mình.

Dòng sông Thạch Hãn khi ấy không còn làdòng nước trong xanh của quê hương nữa, màđã trở thành chứng nhân đau thương của chiếntranh. Nước sông đỏ ngầu màu đất, màu lửa, và cả màu máu của những người con đã ngãxuống. Có những chuyến đò vừa rời bến đã bịbom đánh trúng, người và thuyền chìm giữalòng sông. Có những người lái đò vừa cứuđược chiến sĩ sang bờ bên kia thì mãi mãikhông trở về. Nhưng ngay cả khi đồng đội vừangã xuống trước mắt, những người còn lại vẫnnghiến răng tiếp tục chèo, bởi họ hiểu rằngphía bên kia sông, từng phút từng giây đều cónhững người đang chờ tiếp viện, đang chiếnđấu để giữ từng tấc đất quê hương.

Suốt 81 ngày đêm, biết bao chuyến đò đã xuôi ngược trên dòng sông máu ấy. Mỗi nhịp chèolà một lần đối mặt với tử thần. Mỗi lần con đòcập bến là một lần họ giành giật sự sống cho đồng đội, cho Tổ quốc. Có lẽ trong lòngnhững người lái đò năm ấy cũng từng sợ hãi, từng lo lắng, từng nghĩ về gia đình, về ngườithân nơi quê nhà. Nhưng trên tất cả, họ đã lựachọn gác lại nỗi sợ của bản thân để hoàn thànhsứ mệnh thiêng liêng của mình – đưa đồng độiqua sông, đưa hi vọng vượt qua bom đạn, đưa khát vọng độc lập của dân tộc tiến về phíatrước.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, dòng sông Thạch Hãn vẫn chảy, nhưng trong lòng mỗingười dân Việt Nam, nơi ấy mãi là vùng ký ứcthiêng liêng gắn liền với sự hi sinh anh dũngcủa một thế hệ. Những người lái đò năm xưa có thể không mang danh hiệu lớn lao, không phải ai cũng được nhắc tên trong sách sử, nhưng chính họ đã viết nên một thiên anh hùng ca bằng lòng dũng cảm thầm lặng củamình. Họ là hiện thân cho tinh thần bất khuất, cho trái tim yêu nước và cho vẻ đẹp của con người Việt Nam trong “thời hoa lửa”.

Câu chuyện về 81 ngày đưa đò trên “dòngsông máu” không chỉ nhắc nhở chúng ta về sựkhốc liệt của chiến tranh, mà còn khiến mỗingười trẻ hôm nay hiểu rằng nền hòa bìnhmình đang có được đánh đổi bằng biết bao máu xương của cha anh đi trước. Chính vìvậy, thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng lịchsử, biết ơn sự hi sinh của những người đã ngãxuống, đồng thời không ngừng học tập, rènluyện và sống có trách nhiệm để xứng đángvới những mất mát thiêng liêng ấy.

“Thời hoa lửa” đã lùi vào quá khứ, nhưng những chuyến đò trên sông Thạch Hãn vẫnmãi là biểu tượng bất tử của lòng yêu nướcViệt Nam – nơi mỗi nhịp chèo năm ấy đã gópphần đưa dân tộc tiến gần hơn đến ngày độclập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn