Khác

CÂU CHUYỆN THỜI “HOÀ LỬA”

Người ta vẫn nói, thời chiến là thời của bom đạn. Nhưng với bà tôi, đó còn là thời của những trái tim biết “hoà lửa” — lấy tình người dập tắt sợ hãi, lấy niềm tin giữ lại sự sống.

Thái Nguyên02/03/2026Phan thị minh huế.TQH-B-k21 (Trường Đại học Khoa học)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI “HOÀ LỬA”

Người ta vẫn nói, thời chiến là thời của bom đạn. Nhưng với bà tôi, đó còn là thời của những trái tim biết “hoà lửa” — lấy tình người dập tắt sợ hãi, lấy niềm tin giữ lại sự sống.

Năm ấy, khi cả nước đang chìm trong khói lửa, thanh niên khắp nơi lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Ở hậu phương, những người mẹ tiễn con bằng nụ cười mà giấu nước mắt vào trong. Bà tôi khi đó mới mười chín tuổi, làm y tá ở một trạm quân y nhỏ giữa rừng.

Mỗi đêm, khi tiếng bom dội về từ phía xa, bà và đồng đội vẫn lặng lẽ thắp đèn, băng bó cho thương binh. Có những người lính vừa tròn đôi mươi, tay còn run vì đau, nhưng miệng vẫn cười: “Còn sống là còn chiến đấu, chị ạ.”

Bà kể, có một lần trạm quân y bị phát hiện. Cả đơn vị phải sơ tán trong mưa bom. Một thương binh nặng không thể di chuyển. Bà và hai đồng đội đã thay nhau cáng anh suốt mấy cây số đường rừng. Đạn nổ phía sau, đất đá tung lên, nhưng không ai buông tay. Họ bảo nhau: “Không ai bị bỏ lại.”

Người thương binh ấy sau này trở về quê, trở thành thầy giáo. Ông thường kể với học trò rằng: “Thầy còn được đứng trên bục giảng hôm nay là nhờ những người đã dám hoà mình vào lửa.”

Thời “hoà lửa” không chỉ có tiếng súng, mà còn có tiếng ru con trong hầm trú ẩn, có bát cơm sẻ nửa, có lá thư viết vội trước giờ ra trận. Đó là thời mà mỗi con người đều biết đặt Tổ quốc lên trên bản thân, biết lấy lòng nhân ái làm điểm tựa giữa khốc liệt.

Giờ đây, đất nước hoà bình. Những con đường trải nhựa thay cho lối mòn năm xưa. Những đứa trẻ lớn lên không còn nghe tiếng bom. Nhưng câu chuyện “hoà lửa” vẫn cần được kể lại — để nhắc chúng ta rằng độc lập hôm nay được đánh đổi bằng bao hy sinh thầm lặng.

Lan toả câu chuyện ấy không phải để khơi lại nỗi đau, mà để thắp lên niềm tự hào. Để thế hệ hôm nay hiểu rằng: Yêu nước không chỉ là cầm súng, mà còn là học tập, lao động, sống tử tế và có trách nhiệm.

Bởi mỗi thời đều có “ngọn lửa” của riêng mình.

Và trách nhiệm của chúng ta là tiếp tục “hoà lửa” — hoà mình vào khát vọng dựng xây, để đất nước mãi bình yên và rực sáng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn