Câu chuyện thời hoa lửa
Ký ức của một người lính Trường Sơ Năm 1968, tôi mới tròn hai mươi tuổi. Cái tuổi mà bây giờ người ta còn đang ngồi giảng đường đại học, còn tôi thì khoác ba lô, cầm súng, rời quê theo tiếng gọi của Tổ quốc. Ngày lên đường, mẹ tôi chỉ kịp dúi vào tay tôi nắm cơm nếp và nói một câu rất khẽ: “Còn sống thì về, không về được thì cũng phải giữ trọn danh dự con ạ.” Đơn vị tôi thuộc lực lượng vận tải, nhiệm vụ là mở đường, gùi hàng, đưa lương thực và vũ khí vào chiến trường miền Nam. Công việc tưởng ch
Năm 1968, tôi mới tròn hai mươi tuổi. Cái tuổi mà bây giờ người ta còn đang ngồi giảng đường đại học, còn tôi thì khoác ba lô, cầm súng, rời quê theo tiếng gọi của Tổ quốc. Ngày lên đường, mẹ tôi chỉ kịp dúi vào tay tôi nắm cơm nếp và nói một câu rất khẽ:
“Còn sống thì về, không về được thì cũng phải giữ trọn danh dự con ạ.”
Đơn vị tôi thuộc lực lượng vận tải, nhiệm vụ là mở đường, gùi hàng, đưa lương thực và vũ khí vào chiến trường miền Nam. Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng lại đối mặt với cái chết mỗi ngày. Bom Mỹ đánh suốt ngày đêm, có những đoạn đường vừa san xong buổi sáng, chiều đã bị cày nát.
Tôi còn nhớ như in một đêm mưa rừng xối xả. Đơn vị đang vượt qua một trọng điểm đánh phá thì bất ngờ máy bay quay lại. Ánh pháo sáng rơi xuống trắng cả cánh rừng. Tôi và một đồng đội tên Lâm chưa kịp lao vào hầm thì bom nổ. Khi tỉnh dậy, tai tôi ù đi, đất đá phủ kín người. Lâm nằm cạnh tôi… nhưng cậu ấy không còn thở nữa.
Tôi đã khóc. Khóc như một đứa trẻ. Nhưng không ai cho phép mình gục ngã quá lâu. Chúng tôi chôn cất đồng đội ngay bên sườn núi, không bia, không tên, chỉ có một cành cây làm dấu. Trước khi rời đi, cả tổ đứng nghiêm chào, không ai nói một lời, nhưng ai cũng hiểu: chúng tôi sống là để đi tiếp phần đường của những người đã ngã xuống.
Chiến tranh kết thúc, tôi may mắn được trở về. Trên người tôi là những mảnh đạn còn nằm lại đến tận bây giờ. Nhiều đêm trái gió trở trời, vết thương đau nhức, nhưng nỗi đau thể xác không bằng nỗi trống trải khi nghĩ về những đồng đội không kịp trở về, mãi mãi ở lại tuổi đôi mươi.
Giờ đây, khi kể lại câu chuyện này cho các bạn trẻ, tôi không mong các cháu phải trải qua chiến tranh. Tôi chỉ mong các cháu hiểu rằng:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Nó được đổi bằng máu, nước mắt và cả những ước mơ còn dang dở của biết bao thế hệ.
Nếu có thể làm điều gì đó cho đất nước hôm nay – dù chỉ là học tập tốt, sống tử tế, có trách nhiệm với xã hội – thì với chúng tôi, những người của “thời hoa lửa”, như vậy là đủ rồi.



