Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Thực hiện Kế hoạch số 12-KH/ĐTN ngày 14 tháng 01 năm 2025 của BCH đoàn xã Phú Lạc về Đề án của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh về việc tham gia lưu trữ, bảo tồn và phát huy giá trị các câu chuyện lịch sử cách mạng; Chi đội lớp 4C, liên đội trường Tiểu học Tân Linh chúng em đã được tìm hiểu, gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của bác cựu chiến binh Nguyễn Văn Thủy.

Thái Nguyên18/08/2026Đoàn xã Bạch Xa (Đoàn xã Bạch Xa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

CỰU CHIẾN BINH: NGUYỄN VĂN THUỶ

Chi đội 4C; Trường Tiểu học Tân Linh

Nhân vật lịch sử: Cựu chiến binh NGUYỄN VĂN THỦY

Ngày tháng năm sinh:08/01/1957

Quê quán: Phương Công - Tiền Hải - Thái Bình

Địa chỉ: Xóm 4, Xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên

Nhập ngũ: 4/ 1972

Xuất ngũ: Tháng 7 năm 1975

Đơn vị: Tổng đội N572 C37 Lào

Nơi đóng quân: Tỉnh Viêng Say - Sầm Nưa - Lào

Thực hiện Đề án Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tham gia lưu trữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Thực hiện Kế hoạch số 12-KH/ĐTN ngày 14 tháng 01 năm 2025 của BCH đoàn xã Phú Lạc về Đề án của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh về việc tham gia lưu trữ, bảo tồn và phát huy giá trị các câu chuyện lịch sử cách mạng;

Chi đội lớp 4C, liên đội trường Tiểu học Tân Linh chúng em đã được tìm hiểu, gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của bác cựu chiến binh Nguyễn Văn Thủy.

Bác Nguyễn Văn Thủy sinh ngày 08/01/1957, quê ở Thái Bình, hiện đang sống tại xóm 4, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên. Bác nhập ngũ vào tháng 4 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra rất ác liệt.

Trong thời gian từ năm 1972 đến năm 1975, bác tham gia chiến đấu tại mặt trận Lào, ở tỉnh Viêng Xay – Sầm Nưa thuộc Tổng đội N572 C37. Bác là chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, cùng bộ đội Việt Nam sang giúp đỡ quân và dân Lào.

Buổi gặp gỡ - Lắng nghe kí ức người lính

Trong buổi gặp gỡ, bác đón tiếp chúng em rất thân thiện và gần gũi. Bác trò chuyện ân cần, giọng nói ấm áp, mang dáng dấp của một người lính giản dị mà kiên cường. Sau những lời hỏi han gần gũi, bác chậm rãi đưa chúng em trở về với những năm tháng chiến đấu gian khổ mà bác đã từng trải qua.

Những năm tháng ấy đã để lại trong bác rất nhiều ký ức sâu sắc. Đến bây giờ nhớ lại, bác vẫn không thể nào quên…

Bác kể lại : “Năm 1972, chiến trường Lào vô cùng ác liệt, đặc biệt ở khu vực Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng. Mỹ sử dụng quân đội Hoàng gia Lào và lực lượng đặc nhiệm của Vàng Pao (người Hmong) để càn quét, bắt cóc và bắt lính người dân nhằm chống lại Quân đội Nhân dân Việt Nam và Quân giải phóng Lào. Lực lượng này thường được gọi là "lính Vàng Pao" (Vang Pao's army). Họ không chỉ chiến đấu mà còn càn quét, bắt bớ người dân, ép buộc thanh niên đi lính (bắt lính) và bắt cóc những người bị tình nghi ủng hộ cách mạng.

Địch thường lợi dụng đêm tối để lén lút đột nhập, có khi tìm cách bắt cóc chiến sĩ của ta. Vì vậy, các bác luôn phải cảnh giác cao độ. Có những đêm, bác cùng đồng đội lặng lẽ trườn mình qua từng khe đá, bò vào những hang núi sâu hun hút để lần theo dấu vết của địch.

Bác nhớ có lần, trong một hang tối, hai bên bất ngờ chạm mặt nhau. Không gian rất chật hẹp, tối om, ai cũng nín thở. Cuộc đối đầu diễn ra căng thẳng từng giây. Chỉ cần một chút sơ suất là có thể gặp nguy hiểm. Nhưng các bác luôn động viên nhau phải thật bình tĩnh, dũng cảm để vượt qua.

Tình đồng đội và những hi sinh

Gian khổ là thế, nguy hiểm là thế… nhưng chưa bao giờ các bác nghĩ đến chuyện lùi bước. Trong lòng mỗi người luôn có một niềm tin: phải bảo vệ đồng đội, bảo vệ nhân dân và giữ gìn tình đoàn kết giữa hai nước Việt Nam – Lào.

Trong những năm tháng ấy, tình đồng đội giữa các bác vô cùng gắn bó và thiêng liêng. Khi hành quân trong rừng sâu, đường trơn trượt, người khỏe luôn dìu người yếu, giúp nhau vượt qua từng con dốc, từng khe suối. Khi đói, các bác chia nhau từng nắm cơm, khi khát, cùng uống chung một bi đông nước. Những đêm phục kích lạnh giá, các bác thay nhau canh gác để đồng đội được nghỉ ngơi. Khi có người bị thương, các bác không quản nguy hiểm, cõng nhau vượt qua bom đạn để tìm nơi an toàn.

Chính tình yêu thương, sự đoàn kết và tinh thần “không bỏ lại đồng đội phía sau” đã giúp các bác có thêm sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn, gian khổ.

Bây giờ nhớ lại, bác vẫn không thể nào quên những năm tháng ấy. Có những đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại nơi rừng núi xa xôi, chưa kịp trở về quê hương. Mỗi lần nhắc đến, bác lại thấy sống mũi cay cay…

A group of people sitting around a table

Description automatically generated

Lời nhắn gửi và bài học

Sau những năm tháng chiến đấu, bác đã được tặng nhiều phần thưởng quý như: Kỉ niệm chương Chiến sĩ Trường Sơn Đường Hồ Chí Minh và được Ban Liên lạc quân và chuyên gia quân sự Việt Nam tại Lào tặng Huy hiệu 60 năm ngày truyền thống.

A white card with a star and text

Description automatically generated

A certificate with a medal and pins

Description automatically generated with medium confidence

Trước khi chia tay, bác bùi ngùi “Các cháu ạ, những tấm huân chương này không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là linh hồn của những đồng đội ông đã nằm lại chiến trường. Ngày đó, khó khăn gian khổ là thế, nhưng trong tim ai cũng rực cháy ngọn lửa yêu nước. Bác mong rằng các cháu, thế hệ tương lai, sẽ tiếp tục giữ vững ngọn lửa ấy, học tập thật tốt để xây dựng đất nước mình ngày càng giàu đẹp hơn..."

Nghe câu chuyện của bác, chúng em rất cảm phục và biết ơn. Chính sự hy sinh thầm lặng mà cao cả của những người như bác trong những năm tháng “Hoa lửa” đã đổi lấy nền hòa bình quý giá mà chúng ta đang được sống hôm nay.

Qua hoạt động này, chúng em càng hiểu rõ trách nhiệm của mình. Đối với chúng em – những học sinh hôm nay, đó là bài học rất quý về lòng yêu nước, tinh thần cố gắng và ý chí vượt khó. Những “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là chuyện của ngày xưa, mà sẽ luôn được chúng em ghi nhớ trong lòng. Chúng em hứa sẽ chăm ngoan, học tập thật tốt, rèn luyện thật tốt, biết giúp đỡ bạn bè và kính trọng thầy cô, cha mẹ. Chúng em sẽ cố gắng mỗi ngày để trở thành những học sinh tốt, xứng đáng với sự hi sinh to lớn của các thế hệ đi trước và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn