Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Gia Lai02/07/2026Chi đoàn Ocean Edu Quy Nhơn (Đoàn phường Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa – người ta vẫn gọi những năm tháng ấy như vậy, vừa rực rỡ vừa khắc nghiệt, như một cánh đồng hoa đang cháy.

Minh bước ra khỏi lớp học cuối cùng của thời học sinh, tay vẫn cầm tờ giấy báo dự thi đại học. Trên sân trường, những chùm phượng đỏ rơi đầy, nhuộm cả khoảng trời một màu như lửa. Tiếng ve kêu râm ran, gợi cảm giác vừa náo nhiệt vừa bồn chồn.

“Sau này, tụi mình có còn gặp nhau nữa không?” Lan hỏi, mắt nhìn xa xăm.

Minh không trả lời ngay. Cậu biết, mỗi người sẽ đi một con đường khác. Những ước mơ, những áp lực, những lựa chọn… tất cả đang chờ phía trước. Thời Hoa Lửa không chỉ là những ngày cười đùa vô tư, mà còn là lúc con người ta bắt đầu đối diện với chính mình.

Những ngày sau đó, Minh lao vào học. Đêm nào đèn cũng sáng đến khuya. Có lúc mệt mỏi đến mức muốn bỏ cuộc, cậu lại nhớ đến sân trường, nhớ màu hoa phượng đỏ và lời hứa thầm lặng với bản thân: phải cố gắng, dù khó khăn đến đâu.

Lan thì chọn một con đường khác. Cô không thi đại học ngay, mà đi học nghề thiết kế. “Tớ muốn làm điều mình thích,” cô nói, giọng chắc chắn hơn bao giờ hết.

Thời gian trôi đi, như những cánh phượng rơi không thể nhặt lại. Có người thành công, có người vấp ngã. Minh cũng từng thi trượt một lần. Đó là lần đầu tiên cậu cảm

Nhưng rồi cậu đứng dậy.Một năm sau, Minh nhận được giấy báo trúng tuyển. Cậu chạy ra sân trường cũ, nơi giờ đây vắng lặng. Không còn tiếng ve, không còn bạn bè, chỉ còn những hàng cây đứng im.Minh mỉm cười. Cậu hiểu rằng Thời Hoa Lửa không kết thúc khi ta rời khỏi mái trường. Nó vẫn còn đó, trong những ước mơ, trong những lần vấp ngã và đứng lên.Đó là khoảng thời gian con người ta cháy hết mình — để rồi từ ngọn lửa ấy, trưởng thành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn