CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Ngọn đèn bên cửa sổ Ngôi nhà của má Sáu nằm sát mé rừng, nơi bộ đội thường đi qua mỗi đêm. Chồng mất sớm, con trai duy nhất cũng đã ra chiến trường, má sống một mình trong căn nhà nhỏ lợp tranh cũ kỹ. Đêm nào cũng vậy, khi cả xóm đã tắt đèn đi ngủ, má Sáu vẫn lặng lẽ thắp một ngọn đèn dầu đặt bên cửa sổ. Ánh đèn nhỏ chập chờn giữa màn đêm như một dấu hiệu quen thuộc cho các chiến sĩ hành quân. Một đêm mưa lớn, có ba người lính ghé vào xin trú tạm. Quần áo họ ướt sũng, khuôn mặt còn rất trẻ. Má Sáu vội nhóm bếp nấu nồi cháo nóng rồi lấy khăn cho từng người lau tóc. Một cậu lính xúc động: — Má cực quá, tụi con làm phiền má rồi. Má Sáu cười hiền: — Mấy đứa bằng tuổi thằng Út nhà má. Ngoài mặt trận còn khổ hơn nhiều. Nói rồi má lặng người nhìn ra khoảng tối ngoài sân. Đã hai năm má chưa nhận được tin con trai mình. Nhưng má vẫn tin ngày hòa bình nó sẽ trở về. Gần sáng, trước lúc tiếp tục lên đường, người lính trẻ quay lại hỏi: — Má ơi, sao đêm nào má cũng để đèn vậy? Má nhìn ngọn lửa nhỏ lay động: — Để tụi con biết ở đây luôn có người chờ. Câu nói ấy khiến cả ba người lặng đi. Sau này, mỗi lần đi qua con đường đó, họ đều nhìn thấy ngọn đèn nhỏ vẫn sáng trong đêm như ánh sáng của tình mẹ và niềm tin không bao giờ tắt. ⸻ 4. Người giao liên nhỏ tuổi Năm ấy, Hùng mới mười hai tuổi nhưng đã làm giao liên cho cán bộ trong vùng. Cậu bé gầy gò, nước da đen nhẻm vì nắng gió, ngày ngày giả vờ chăn trâu để đưa thư bí mật qua các đồn địch. Má Hùng nhiều lần lo lắng: — Con còn nhỏ quá, lỡ bị bắt thì sao? Hùng cười: — Con nhanh lắm má, tụi nó bắt không được đâu. Một buổi chiều, Hùng nhận nhiệm vụ mang tài liệu gấp sang xã bên. Cậu giấu giấy tờ trong ống sáo tre rồi ung dung đi trên con đường làng. Đến gần cầu, lính địch chặn lại khám xét. Tên lính nghi ngờ: — Thằng nhỏ, mày đi đâu? Hùng giả vờ sợ hãi: — Dạ… con đi chăn bò. Tên lính giật lấy chiếc sáo: — Thổi thử coi! Tim Hùng đập mạnh. Nhưng cậu vẫn bình tĩnh đưa sáo lên môi. Tiếng sáo non nớt vang lên giữa buổi chiều yên ắng. Đám lính cười lớn rồi trả lại cho cậu. Vừa đi khỏi chiếc cầu, Hùng lập tức chạy băng qua cánh đồng đến điểm hẹn giao tài liệu. Nhờ bức thư ấy mà bộ đội kịp thời tránh được một cuộc càn quét lớn.
Đêm hôm đó, cán bộ xoa đầu Hùng: — Cháu gan dạ lắm. Cậu bé chỉ cười: — Sau này lớn lên cháu cũng muốn làm bộ đội như các chú. Trong ánh đèn dầu leo lét, khuôn mặt Hùng sáng lên niềm tự hào. Giữa thời hoa lửa, biết bao thiếu niên như cậu đã lớn lên bằng lòng yêu nước giản dị mà mạnh mẽ như thế.



