Câu chuyện thời hoa lửa ”
Nếu cuộc đời là một cuốn sách, thì chương về "thời hoa rực lửa" chắc chắn là chương đẹp nhất, và cũng khiến người ta muốn lật lại nhiều nhất. Đó là mùa hạ của năm mười bảy, mười tám tuổi – cái ngưỡng cửa chông chênh giữa trẻ con và người lớn. "Rực lửa" ở đây là gì? Là những buổi trưa hè oi ả, tiếng ve kêu như xé lòng trong tán lá, và màu phượng đỏ rực như muốn thiêu đốt cả bầu trời. Nhưng hơn cả thiên nhiên, đó là ngọn lửa trong trái tim mỗi cô cậu học trò. Là sự rực cháy của những ước mơ về một
Nếu cuộc đời là một cuốn sách, thì chương về "thời hoa rực lửa" chắc chắn là chương đẹp nhất,
và cũng khiến người ta muốn lật lại nhiều nhất. Đó là mùa hạ của năm mười bảy, mười tám tuổi
– cái ngưỡng cửa chông chênh giữa trẻ con và người lớn.
"Rực lửa" ở đây là gì? Là những buổi trưa hè oi ả, tiếng ve kêu như xé lòng trong tán lá, và màu
phượng đỏ rực như muốn thiêu đốt cả bầu trời. Nhưng hơn cả thiên nhiên, đó là ngọn lửa trong
trái tim mỗi cô cậu học trò. Là sự rực cháy của những ước mơ về một ngôi trường đại học mơ
ước, là những đêm thức trắng bên chồng sách vở chất cao như núi, mắt quầng thâm nhưng lòng
đầy hy vọng.
Và có lẽ, rực lửa nhất chính là những tình cảm chớm nở chưa kịp đặt tên. Là bức thư tình giấu
vội vào ngăn bàn, là ánh mắt chạm nhau giữa hành lang rồi vội vàng né tránh, là cái nắm tay
thật chặt trong buổi lễ bế giảng khi biết rằng sau ngày hôm nay, mỗi người sẽ chọn cho mình
một ngả rẽ riêng. Những lời chưa nói ấy, theo thời gian, đã hóa thành những đóa hoa đỏ thắm
trong miền ký ức, để mỗi khi mùa hạ về, ta lại thấy lòng mình xốn xang như mới hôm qua.


