Câu chuyện thời hoa lửa

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Sài Gòn chìm trong khói lửa và những bước chân vội vã. Giữa hoàn cảnh ấy, có một chàng thanh niên trẻ tuổi, gương mặt rám nắng, ánh mắt kiên nghị của chàng trai trẻ độ tuổi xuân thì, anh là Nguyễn Văn Trỗi, một người bình thường nhưng mang trong mình ý chí, nghị lực phi thường.
Sinh ra trong một gia đình lao động ở Quảng Nam, Trỗi lớn lên giữa tiếng máy, tiếng búa, và cả những lời kể về sự áp bức của kẻ thù. Anh sớm hiểu rằng đất nước chỉ có thể đổi thay khi có những người dám đứng lên.
Năm 1964, khi mới hơn hai mươi tuổi, Trỗi được giao nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: đặt mìn để ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara trong chuyến thăm Sài Gòn. Anh hiểu rõ đây là nhiệm vụ một đi không trở lại, nhưng anh vẫn chấp nhận với một niềm hy vọng lớn lao về tương lai tươi đẹp của dân tộc.
Không may thay, kế hoạch đã thất bại, anh bị bắt. Bị tra tấn dã man, nhưng anh không hề khai nửa lời. Những người lính gác kể rằng dù thân thể đầy thương tích, Trỗi vẫn ngẩng cao đầu, đôi mắt rực lên như ánh lửa giữa trời đêm,đôi mắt ấy tựa như ngôi sao thắp sáng màn đêm tối, mang theo hy vọng cùng ý chí, niềm tin của người chiến sĩ quả cảm .
Ngày 15/10/1964, trên pháp trường Chí Hòa, anh thanh niên chỉ mớihơn 20 tuổi lại mang khuôn mặt bình tĩnh đến lạ. Trước khi bị bắn Nguyễn Văn Trỗi đã hô to:
"Hồ Chí Minh Việt Nam muôn năm!", "Mỹ - Ngụy hãy cút khỏi Việt Nam".
Không ai nghe thấy tiếng run rẩy. Chỉ có tiếng của một trái tim yêu nước đến tận cùng.
Viên đạn vang lên, nhưng hình ảnh người chiến sĩ trẻ ấy đã sống mãi trong lòng bao thế hệ.
Giờ đây, anh không còn là một người bình thường. Anh là biểu tượng của lòng dũng cảm, của niềm tin vào độc lập và tự do, của sức mạnh mà một con người bình thường vẫn có thể tạo nên cho Tổ quốc.



