Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Anh hùng Nguyễn Viết Xuân (1)

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi từng tấc đất của Tổ quốc đều thấm đẫm mồ hôi và máu, có một con người đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường - đó là Nguyễn Viết Xuân. Nguyễn Viết Xuân (1934 – 1964) dân tộc Kinh, quê xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc – một vùng quê có truyền thống yêu nước, chống giặc ngoại xâm. Anh là một chiến sĩ trong kháng chiến chống Mỹ đã nổi danh với khẩu hiệu: “ Nhắm thẳng quân thù mà bắn “.

Gia Lai06/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa - Anh hùng Nguyễn Viết Xuân

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi từng tấc đất của Tổ quốc đều thấm đẫm mồ hôi và máu, có một con người đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường - đó là Nguyễn Viết Xuân.

Nguyễn Viết Xuân(1934 – 1964) dân tộc Kinh, quê xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc – một vùng quê có truyền thống yêu nước, chống giặc ngoại xâm. Anh là một chiến sĩ trong kháng chiến chống Mỹ đã nổi danh với khẩu hiệu: “ Nhắm thẳng quân thù mà bắn “.

Nguyễn Viết Xuân xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo. Lên 7 tuổi, anh đã phải sống một cuộc đời đi ở kéo dài suốt 10 năm. Anh nhập ngũ tháng 11 năm 1952, lúc đầu làm chiến sĩ trinh sát, rồi tiểu đội trưởng trinh sát, trung đội trưởng pháo cao xạ, sau làm chính trị viên đại đội. Bất kỳ ở cương vị nào, Nguyễn Viết Xuân cũng luôn nêu cao quyết tâm chống giặc ngoại xâm, bảo vệ Tổ quốc, gương mẫu, xung phong đi đầu, cùng đồng đội hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị của anh làm nhiệm vụ huấn luyện và xây dựng. Năm 1964, Mỹ mở cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc nước ta. Nguyễn Viết Xuân với vai trò là bí thư chi bộ, chính trị viên đại đội pháo cao xạ đã trực tiếp chiến đấu.

Trong trận đánh ngày 18 tháng 11 năm 1964, Mỹ đã huy động nhiều tốp máy bay đánh phá ác liệt vùng Cha Lo thuộc miền tây tỉnh Quảng Bình. Ngay đợt đầu, 3 chiếc máy bay F.100 bất ngờ lao vào trận địa của đại đội Nguyễn Viết Xuân. Loạt đạn đầu tiên của khẩu đội 3 đã đón đánh chiếc đi đầu trong tốp. Bọn địch đổi hướng tấn công và tập trung oanh tạc vào khẩu đội 3.

Cả trận địa nổ súng giòn giã, đánh trả quyết liệt. Một chiếc máy bay địch trúng đạn bốc cháy, nhưng một chiếc khác đã phóng một loạt tên lửa về phía khẩu đội 3. Bất chấp nguy hiểm, Nguyễn Viết Xuân lao ra khỏi công sự, đứng bên khẩu đội, đĩnh đạc hô lớn:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Giữa làn bom đạn, tiếng hô dõng dạc của anh vang lên đã trở thành khẩu hiệu khích lệ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của toàn đơn vị. Cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Máy bay địch gầm rú trên bầu trời, liên tiếp ném bom xuống trận địa.

Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng, gãy nát đùi bên phải. Do vết thương quá nặng, mất máu nhiều, anh đã anh dũng hy sinh ngay trong ngày 18 tháng 11 năm 1964. Khi hy sinh, anh là thiếu úy, chính trị viên đại đội 3, tiểu đoàn 14 pháo cao xạ, sư đoàn 325, Quân khu 4, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tấm gương chiến đấu anh dũng, quên mình vì nhiệm vụ của anh đã khiến toàn đơn vị vô cùng cảm phục. Đại đội 3 dấy lên phong trào thi đua chiến đấu, quyết tâm lập công, trả thù cho người chính trị viên yêu quý.

Ngày 1 tháng 1 năm 1967, anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, khi nhắc đến Nguyễn Viết Xuân, người ta không chỉ nhớ đến một người lính đã hy sinh, mà còn nhớ đến một con người đã sống trọn vẹn ý nghĩa của hai chữ “Tổ quốc”. Anh chính là hiện thân của thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa - sẵn sàng dâng hiến tuổi trẻ, thậm chí cả mạng sống, để bảo vệ độc lập và tự do.

Và dù thời gian có trôi qua, dù chiến tranh đã lùi xa, thì tinh thần ấy - tinh thần“ Nhắm thẳng quân thù mà bắn “- vẫn mãi là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn