Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện thời hoa lửa Anh hùng Phan Đình Giót

Hưng Yên03/12/2025Bá Thị Trà My (Báo tin tức/TTXVN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm trước ngày tiến công cứ điểm Him Lâm,sương Tây Bắc lạnh buốt phủ kín ụ pháo và hầm chiến lược của quân Pháp .Trong lán trú quân, Phan Đình Giót ngồi trên đất ,nhìn vào chiếc balo đã sờn vai.Anh biết rằng ngày mai,bước chân mình sẽ đi vào lịch sử ,nhưng đồng thời cũng là thử thách lớn nhất của đời người lính.

Một đồng đội ngồi bên,Lâm,nhìn anh lo lắng:

“Giót này,mai là trận lớn,mày có sợ không?” Anh chỉ mỉm cười:

“Sợ thì ai bước lên trước được.Đã vào trận địa,không còn đường lui.”

Trong đêm đó,anh viết một bức thư gửi về gia đình -hay đúng hơn ,nhờ một người quen viết hộ,vì anh vốn không biết chữ,Anh cẩn thận dặn người viết ghi lại những lời dặn dò với mẹ:

Mẹ ơi!con nào mong được trở thành anh hùng hy sinh đâu để được ngợi ca!Mẹ ơi giờ con đã ra người thiên cổ, nhưng con vẫn nhớ về mẹ, nỗi nhớ đã chở che, tiếp thêm sức mạnh cho con và đồng đội chiến đấu với kẻ thù xâm lược.Con nhớ ngày có con nhỏ, cha con mất sớm, cả dân tộc oằn lưng dưới gót giày của bọn thực dân, bọn cường hào, địa chủ.Mình mẹ tảo tần cày thuê, cuốc mướn nuôi con và thằng Giát khôn lớn.Làm sao con quên được những ngày mẹ mệt nhoài mà vẫn cười thật tươi, nhường hai anh em con củ khoai mới mót được ngoài đồng.

Mẹ hy sinh nhiều quá, mẹ ơi!Có nhớ trước ngày con lên đường đi theo tiếng gọi

thiêng liêng của Tổ quốc, mẹ tất cả vay mượn khắp nơi mới được một ký gạo về thổi cơm cho con.Ai cũng chỉ dám ăn một bát cho có lệ rồi những hạt cơm chan chứa tình cảm gia đình mình được đùm vào cái mo cau theo con ra trận.Để con yên tâm chiến đấu, mẹ không cho thằng Giát nói nhưng giờ con đã biết sau ngày con đi, mẹ phải đi ở giữ con cho người ta.Suốt đời mẹ cực khổ về các con, mẹ hy sinh nhiều quá, mẹ ơi! Mẹ ơi! Có nỗi sợ nào bằng tấm thân gầy của mẹ ngã quỵ dưới áp bức bom đạn của thực dân;có nỗi sợ nào dân ta sống mãi trong kiếp nô lệ ,lầm than;có nỗi sợ nào bằng không dám ngửng đầu và dõng dạc hô lên hai tiếng “việt Nam”ngay trên chính quê hương của mình.Mẹ ơi!Chúng con luôn mơ về ngày toàn thắng ,mơ về ngày cả dân tộc hát lên khúc hát khải hoàn,quê hương ta thắm màu xanh của đồng lúa ,của đại ngàn ,của biển khơi.Nhưng cuộc chiến nào chẳng phải đánh đổi bằng máu và nước mắt .Dù chúng con có hi sinh thân xác này cũng không bao giờ bằng nổi những gì mẹ đã hi sinh cho con.Mẹ ơi!Con,tất cả chúng con là mong được trở thành anh hùng ,hi sinh đau để được ngợi ca.

Trước mắt chúng con là hàng ngàn đồng đội đã ngã xuống ,sau lưng chúng con là mẹ là cả dân tộc lầm than,chúng con chỉ còn một con đường duy nhất là lao về phía trước ,dù chỉ là một hơi tàn chúng con cũng quyết đấu ,dù thân này có tan ra thânhf từng mảnh trước họng súng quân thù chúng con cũng không một giây chần chừ .Bởi vì con yêu mẹ,con yêu anh chị,em,con yêu đồng đội ,con yêu lầng xóm quê hương mình .Mẹ ơi!mẹ hi sinh nhiều quá! Dân tộc ta hi sinh nhiều quá!Vậy nên nghe tin con mẹ đừng đâu lòng ,mẹ hãy mỉm cười vì chúng con đã trở về ôm trọn láy đất mẹ ,mãi mãi sống cùng tổ quốc linh thiêng .

Con trai của mẹ !

Phan Đình Giót

Ngày 13/3/1954, trong trận đánh cứ điểm Him Lam mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại đoàn 312 đồng loạt tấn công vào cứ điểm Him Lam. Phan Đình Giót cùng các chiến sĩ Đại đội 58 được lệnh dùng bộc phá phá rào 8 lần để mở cửa lô cốt. Khi đơn vị xung phong mở đánh vào trung tâm thì bị địch trong lô cốt bắn trả dữ dội. Phan Đình Giót đánh quả bộc phá thứ 9 thì bị thương vào đùi, nhưng vẫn xung phong đánh quả bộc phá thứ 10. Địch tập trung hỏa lực bắn dữ dội, đồng đội bị thương vong nhiều. Căm thù giặc cao độ, Phan Đình Giót lao lên đánh tiếp hai quả bộc phá nữa, phá toang đoạn rào cuối cùng để bộ đội xông lên đánh sập lô cốt của địch. Lợi dụng thời cơ quân địch hoang mang, Phan Đình Giót vượt lên áp sát lô cốt số 2 ném thủ pháo, bắn kiềm chế cho đơn vị tiến lên và tiếp tục bị thương vào vai mất rất nhiều máu. Trong lúc đó, hỏa điểm của địch từ lô cốt số 3 bất ngờ xuất hiện bắn mạnh vào đội hình của quân ta. Phan Đình Giót cố gắng bò lên nhích dần đến lô cốt này, dùng hết sức mình nâng tiểu liên bắn mạnh vào lỗ châu mai, miệng hô to: “Quyết hy sinh vì... Đảng vì... dân!", rồi rướn người lấy đà lao cả thân mình bịt kín lỗ châu mai, dập tắt hỏa lực của địch, tạo điều kiện cho đơn vị xông lên như vũ bão, tiêu diệt cứ điểm Him Lam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn