CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ÁNH LỬA TỪ PÁC BÓ
Mùa xuân năm 1941, sau hơn ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước, Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc. Điểm dừng chân của Người là Pác Bó, Cao Bằng – một vùng núi rừng heo hút nhưng lại trở thành cái nôi của cách mạng Việt Nam.
Mùa xuân năm 1941, sau hơn ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước, Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc. Điểm dừng chân của Người là Pác Bó, Cao Bằng – một vùng núi rừng heo hút nhưng lại trở thành cái nôi của cách mạng Việt Nam.
Nơi ở và làm việc của Người chỉ là một hang đá nhỏ bên dòng suối trong. Cuộc sống vô cùng giản dị: bàn làm việc là phiến đá, giường ngủ là tấm phản tre, bữa ăn đạm bạc với cháo ngô và rau rừng. Dù điều kiện khắc nghiệt, Người vẫn miệt mài hoạt động cách mạng.
Tại đây, Nguyễn Ái Quốc đã trực tiếp lãnh đạo, huấn luyện cán bộ, xây dựng cơ sở cách mạng và đặc biệt là quyết định thành lập Mặt trận Việt Minh – tổ chức đoàn kết toàn dân tộc đứng lên giành độc lập.
Những buổi họp diễn ra trong rừng, dưới ánh đuốc leo lét. Từ những cuộc bàn bạc âm thầm ấy, đường lối cách mạng dần hình thành và lan rộng khắp cả nước.
Người đặt tên dòng suối trước hang là suối Lê-nin, ngọn núi phía sau là núi Các Mác – thể hiện niềm tin vào lý tưởng cách mạng.
Từ Pác Bó, phong trào cách mạng phát triển mạnh mẽ. Chỉ vài năm sau, năm 1945, Cách mạng Tháng Tám thành công, mở ra kỷ nguyên độc lập cho dân tộc.
Ngày nay, Pác Bó trở thành di tích lịch sử. Nơi đây không chỉ ghi dấu một chặng đường gian khổ mà còn là biểu tượng cho ý chí và khát vọng tự do của dân tộc Việt Nam.



