Câu chuyện thời hoa lửa Ánh sáng từ trái tim – Y tá Siêm giữa rừng bom
Phùng Thị Tuyết Siêm, cô gái đôi mươi từ quê hương yêu dấu, tình nguyện trở thành y tá bệnh xá Hội Tây tuyến đầu. Giữa bom đạn ác liệt, chị ngày đêm chăm sóc thương binh, gạt bỏ nỗi nhớ nhà để hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Năm 1974, trong trận càn khốc liệt, chị anh dũng hy sinh khi đang cứu chữa đồng đội. Mẹ chị – Bà Lê Thị Huệ – Mẹ Việt Nam Anh hùng, mãi tự hào về “ngọn lửa” con gái mình để lại.
Từ thuở thiếu niên, Phùng Thị Tuyết Siêm đã mang trong tim ngọn lửa cách mạng. Đôi mắt sáng long lanh, trái tim nồng nàn yêu nước, chị chọn con đường gian khổ: trở thành y tá tại bệnh xá Hội Tây – nơi bom Mỹ dội như mưa, nơi từng giây phút là sự sống và cái chết. Chị ngày đêm băng bó vết thương cho các chiến sĩ, chia sẻ từng viên thuốc, từng ngụm nước, quên cả mệt mỏi và nỗi nhớ mẹ già. Trong buổi chia tay, chị nắm chặt tay mẹ Lê Thị Huệ và thì thầm: “Má ơi, nước mình còn giặc, con phải đi. Khi nào hòa bình, con sẽ về với má”. Lời ấy như lời thề son sắt với Tổ quốc. Năm 1974, giữa một trận càn dữ dội trong rừng sâu, khi đang cúi xuống chăm sóc thương binh, chị Siêm đã ngã xuống anh dũng. Tin báo tử đến, mẹ Huệ lặng người, đôi bàn tay run run siết chặt tờ giấy, nước mắt không còn rơi nữa, chỉ còn niềm tự hào thiêng liêng. Bà được phong Mẹ Việt Nam Anh hùng năm 1994, nhưng phần thưởng lớn nhất bà nói là “đất nước yên bình, thế hệ sau được hạnh phúc”. Câu chuyện của chị Siêm không chỉ là nỗi đau mất mát, mà là ngọn đèn soi đường cho tuổi trẻ hôm nay: hãy sống hết mình vì dân tộc, hy sinh thầm lặng như những người con cách mạng. Ánh sáng từ trái tim chị vẫn cháy mãi trong lòng mỗi đoàn viên Trường Đại học Quy Nhơn.



