CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA : BỜ VAI NĂM ẤY VÀ BẦU TRỜI HÒA BÌNH HÔM NAY
Mùa đông năm 1953, giữa núi rừng Tây Bắc sương giăng lạnh buốt, chiến dịch Điện Biên Phủ đang bước vào những giai đoạn vô cùng ác liệt. Tại mặt trận Mường Pồn, trận đánh diễn ra trong thế giằng co căng thẳng. Địch phản kích điên cuồng với hỏa lực mạnh, trút mưa bom bão đạn xuống đội hình quân ta nhằm phá vỡ vòng vây.
Bế Văn Đàn khi ấy là một chiến sĩ liên lạc. Vừa băng qua lưới đạn mù mịt để truyền đạt mệnh lệnh của chỉ huy, anh nhận thấy tình hình đang vô cùng nguy cấp. Đơn vị thương vong nhiều, hỏa lực của ta đang bị áp đảo không thể phản kích. Lúc bấy giờ, khẩu súng trung liên (súng BAR) của đơn vị lại không có chỗ đặt để tạo điểm tựa bắn thẳng vào mục tiêu, trong khi quân địch đang ùn ùn tràn lên.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, không một giây do dự, Bế Văn Đàn lao tới. Anh nhặt hai chân của khẩu súng đặt lên đôi bờ vai nhỏ bé của mình, hai tay ghì chặt lấy chân súng để giữ thăng bằng. Giữa tiếng bom gầm đạn réo, anh dõng dạc ra lệnh cho người đồng đội là xạ thủ Chu Văn Pù: "Bắn! Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng đi!"
Người đồng đội nghẹn ngào chần chừ không nỡ bóp cò, nhưng ánh mắt kiên định và mệnh lệnh rực lửa của Bế Văn Đàn đã thôi thúc anh. Khẩu súng rung lên bần bật, nhả đạn liên tục về phía quân thù. Địch hoảng loạn, đội hình rối loạn và chùn bước trước luồng hỏa lực bất ngờ. Nhưng cũng chính lúc ấy, những viên đạn oan nghiệt của kẻ thù đã găm vào cơ thể người chiến sĩ trẻ. Bế Văn Đàn ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ đôi mươi, nhưng hình ảnh người thanh niên lấy thân mình làm bệ đỡ cho nòng súng đã tạc vào dáng đứng Việt Nam, trở thành một biểu tượng bất tử của lòng quả cảm.
Hơn bảy thập kỷ đã trôi qua, khói lửa của trận Mường Pồn năm xưa đã lùi sâu vào dĩ vãng. Đất nước giờ đây không còn tiếng súng rền rĩ, không còn những chia ly chìm trong nước mắt. Bờ vai gầy guộc từng đỡ lấy họng súng nóng rực năm xưa, nay đã hóa thành bệ đỡ vững chắc cho bầu trời tự do của thế hệ hôm nay.
Sự đánh đổi ấy thiêng liêng đến mức đôi khi ta quên mất nó đã từng phải trả giá đắt đến nhường nào. Nhờ có những người như Bế Văn Đàn ngã xuống, những thế hệ thanh niên nối tiếp mới có cơ hội được sống trọn vẹn với tuổi trẻ của mình. Sự tự do ấy hiện hữu trong từng trang giáo trình Tài chính - Ngân hàng, trong những buổi thảo luận say sưa trên giảng đường của những cô cậu sinh viên năm nhất, hay chỉ đơn giản là những khoảnh khắc bình yên dạo bước dưới bóng cây mà không phải lo âu về làn đạn. Câu chuyện về hòa bình đôi khi không nằm ở những khái niệm vĩ mô, mà chính là sự thấu hiểu sâu sắc rằng: mọi đặc quyền bình dị của hiện tại đều được vun đắp từ những hy sinh vô giá trong thời hoa lửa.



