Câu chuyện thời hoa lửa: Bữa cơm giữa vùng càn (1)
Câu chuyện thời hoa lửa: Bữa cơm giữa vùng càn
Năm 1969, sau nhiều trận đánh thất bại, địch liên tục mở các cuộc hành quân càn quét vào xã Vĩnh Hòa. Chúng muốn cắt đứt mối liên hệ giữa cán bộ cách mạng với nhân dân, biến vùng đất này thành nơi không còn cơ sở cách mạng hoạt động.
Những ngày ấy, cán bộ và du kích thường phải sống trong các hầm bí mật, vườn cây hoặc những cánh đồng lau sậy. Thiếu thốn nhất không phải là vũ khí mà là lương thực.
Tại ấp Vĩnh Bường có một gia đình nông dân nghèo. Người mẹ trong nhà thường được bà con gọi thân mật là Má Tư. Chồng mất sớm, một mình bà nuôi ba người con nhỏ bằng vài công ruộng ít ỏi.
Dù cuộc sống khó khăn, Má Tư luôn âm thầm giúp đỡ cách mạng.
Một buổi trưa, khi địch đang tổ chức càn quét quanh khu vực, một cán bộ xã bí mật ghé vào nhà báo tin có một tổ du kích đang bị kẹt ngoài đồng từ đêm hôm trước, chưa có gì ăn uống.
Nghe vậy, Má Tư không suy nghĩ nhiều.
Bà vét phần gạo còn lại trong lu, nấu một nồi cơm nhỏ.
Thức ăn chỉ có ít cá khô và vài trái cà hái sau vườn.
Nhưng đó là tất cả những gì gia đình còn có.
Đến chiều, khi lính địch vừa rút khỏi khu vực, Má Tư gói cơm vào lá chuối rồi đội nón lá bước ra đồng như một người đi thăm ruộng bình thường.
Con đường từ nhà ra ruộng không xa nhưng vô cùng nguy hiểm.
Bất cứ lúc nào bà cũng có thể gặp lính tuần tra.
Đi được một đoạn, quả nhiên có một toán lính chặn lại.
Một tên hỏi:
— Bà đi đâu đó?
Má Tư bình tĩnh đáp:
— Đi coi ruộng với đem cơm cho thằng nhỏ giữ vịt.
Tên lính mở gói cơm ra xem.
Nhìn thấy chỉ có cơm trắng và cá khô, hắn cười nhạt rồi cho đi.
Đợi toán lính khuất xa, Má Tư tiếp tục men theo bờ ruộng đến điểm hẹn.
Trong một đám cỏ rậm, ba chiến sĩ du kích đang ẩn náu.
Nhìn thấy gói cơm, ai nấy đều xúc động.
Một chiến sĩ trẻ nói:
— Má để phần cơm này cho mấy em ở nhà ăn đi.
Má Tư cười hiền:
— Mấy đứa đánh giặc giữ quê hương, ăn đi rồi còn có sức chiến đấu.
Nghe vậy, các anh lặng người.
Giữa những ngày bom đạn, bữa cơm giản dị ấy ngon hơn bất cứ sơn hào hải vị nào.
Nó chứa đựng tình thương của người mẹ, niềm tin của nhân dân dành cho cách mạng.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, một trong những chiến sĩ hôm ấy trở lại thăm Vĩnh Hòa.
Má Tư đã già.
Ngôi nhà lá năm xưa cũng không còn.
Nhưng ông vẫn nhớ như in bữa cơm cá khô giữa vùng càn năm ấy.
Ông nói với con cháu:
— Chúng tôi chiến thắng không chỉ nhờ súng đạn, mà còn nhờ những người mẹ như Má Tư. Chính tình thương và sự hy sinh thầm lặng của nhân dân đã nuôi dưỡng cách mạng đi đến ngày toàn thắng.
Đó là một câu chuyện nhỏ giữa thời hoa lửa, nhưng đã phản ánh tình quân dân sâu nặng của quê hương Vĩnh Hòa trong những năm tháng đấu tranh giành độc lập



