Câu chuyện thời hoa lửa: “Bức thư chưa kịp gửi”
Năm 1972, ở một đơn vị thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, có một cô gái tên Lan, mới tròn 19 tuổi. Công việc hằng ngày của cô là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải đi qua ban đêm.
Ban ngày bom rơi dữ dội, đất đá phủ kín cả con đường. Đêm xuống, mọi người lại cầm cuốc xẻng lao ra làm việc dưới ánh đèn pin nhỏ bọc giấy xanh để tránh máy bay phát hiện.
Lan rất thích viết thư cho mẹ. Trong ba lô của cô lúc nào cũng có một cuốn sổ nhỏ và vài tờ giấy đã nhàu. Có lần đồng đội hỏi:
- “Sao lúc nào cũng viết thư vậy?”
Lan cười:
- “Để sau này hòa bình còn đọc lại.”
Một đêm mưa lớn, đoàn xe chuẩn bị vượt trọng điểm thì bom bất ngờ trút xuống. Cả đội lao đi cứu người và thông đường. Lan cùng vài đồng đội ở lại cắm tiêu dẫn xe qua đoạn nguy hiểm nhất.
Sau trận bom, mọi người tìm thấy chiếc ba lô của cô bên vệ đường. Trong đó có một lá thư chưa kịp gửi:
“Mẹ ơi, ở đây ai cũng nhớ nhà, nhưng vui lắm mẹ à. Chúng con chỉ mong đường thông để miền Nam sớm được hòa bình…”
Lá thư dừng lại ở dòng cuối còn dang dở.
Nhiều năm sau, đồng đội cũ của Lan kể rằng điều họ nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là tiếng hát của những cô gái tuổi mười tám đôi mươi giữa rừng Trường Sơn. Giữa chiến tranh khốc liệt, họ vẫn sống rất trẻ, rất lạc quan và luôn tin vào ngày mai hòa bình.



