Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - CHÚ LÊ VĂN THỊ

TP. Hồ Chí Minh02/07/2026Phạm Minh Trang (PHƯỜNG XÓM CHIẾU)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

🔸️Mỗi người cựu chiến binh đều mang trong tim những ký ức không thể nào phai mờ về một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc. Với ông Lê Văn Thị, sinh ngày 12 tháng 01 năm 1955, những năm tháng khoác lên mình màu áo lính đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của cuộc đời – nơi có gian khổ, hy sinh, tình đồng chí và niềm tự hào khi được góp sức mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

🔸️Ngày 29 tháng 8 năm 1973, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện tại Thanh Hóa, ông được biên chế hành quân vào chiến trường miền Nam, hay còn gọi là chiến trường B2, để thực hiện nhiệm vụ chiến đấu.🔸️Nhắc lại những ngày đầu trong quân ngũ, điều khiến ông nhớ nhất chính là cuộc hành quân đầu tiên từ Thanh Hóa vào Tây Nguyên. Đó là quãng đường đầy gian nan khi những người lính trẻ ngày ngày băng rừng, vượt suối, leo dốc. Mỗi ngày đơn vị hành quân khoảng 30 ki-lô-mét, trên vai mỗi người mang theo 30 ki-lô-gam quân tư trang, vũ khí và lương thực. Đường hành quân hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề, nhưng không ai nản lòng. Ai cũng mang trong mình niềm tin rằng mỗi bước chân tiến về phía trước là một bước tiến gần hơn đến ngày đất nước được thống nhất.🔸️Tham gia Chiến dịch Tây Nguyên, ông được phân công làm lính thông tin, đảm nhiệm việc bảo đảm thông tin liên lạc giữa các đơn vị. Công việc tuy chủ yếu ở phía sau đội hình chiến đấu nhưng luôn tiềm ẩn nhiều hiểm nguy. Trong bom đạn ác liệt, những đường dây thông tin thường xuyên bị đứt, người lính thông tin phải nhanh chóng sửa chữa để mệnh lệnh được truyền đi kịp thời, góp phần bảo đảm sự thông suốt trong chỉ huy tác chiến.🔸️Dù không trực tiếp xông lên tuyến đầu, chiến tranh vẫn để lại trong ông những ký ức đau thương. Ông lặng người khi nhắc đến những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường vì bom đạn. Có người vừa cùng nhau hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng bữa cơm vội, vậy mà chỉ ít giờ sau đã hy sinh. Những mất mát ấy trở thành ký ức không bao giờ phai nhạt trong lòng người lính.🔸️Sau khi góp phần cùng đơn vị hoàn thành Chiến dịch Tây Nguyên và giải phóng vùng đất chiến lược này, ông tiếp tục ở lại làm nhiệm vụ phòng thủ tại Pleiku, giữ vững thành quả cách mạng. Khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông tập kết cùng Tỉnh đội Pleiku và tiếp tục tham gia nhiệm vụ truy quét lực lượng FULRO, góp phần giữ gìn an ninh, ổn định tình hình tại khu vực Tây Nguyên trong những năm đầu sau ngày giải phóng.🔸️Đối với ông Lê Văn Thị, chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về một “thời hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn. Đó là quãng đời của tuổi trẻ sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc, của những người đồng đội luôn kề vai sát cánh, cùng nhau vượt qua gian khổ để đổi lấy nền hòa bình hôm nay.🔸️Khép lại câu chuyện, ông gửi gắm đến thế hệ trẻ những lời tâm sự chân thành và đầy xúc động. Ông nói rằng, điều quý giá nhất mà thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân, mồ hôi, nước mắt và máu xương để giành lấy chính là độc lập, tự do. Vì vậy, ông luôn nhắc nhở: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do.” Đó không chỉ là lời nói, mà là chân lý được viết nên bằng sự hy sinh của biết bao người con đất Việt.🔸️Theo ông, thế hệ trẻ hôm nay thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, không còn phải sống giữa bom rơi, đạn nổ. Chính vì thế, mỗi người cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại và sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước. Dù đang học tập hay lao động, hãy luôn cố gắng hết mình, không ngừng rèn luyện kiến thức, đạo đức, kỹ năng và ý chí để trở thành những công dân có ích cho xã hội.🔸️Điều ông tâm đắc và muốn nhắn gửi nhất là: “Đừng sợ gian khổ, cũng đừng than khổ. Hãy lấy gian khổ làm hành trang để trưởng thành.” Theo ông, khó khăn không phải là điều để né tránh mà chính là môi trường rèn luyện bản lĩnh và ý chí của tuổi trẻ. Những thử thách trong học tập, công việc hay cuộc sống sẽ giúp mỗi người mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn và biết quý trọng những giá trị mình đang có.🔸️Câu chuyện của ông Lê Văn Thị không chỉ là hồi ức của một người lính đã đi qua chiến tranh mà còn là lời nhắc nhở đầy ý nghĩa đối với thế hệ hôm nay. Mỗi chúng ta cần biết ơn sự hy sinh của các thế hệ đi trước, trân trọng nền hòa bình mà dân tộc đã đánh đổi bằng biết bao máu xương và tiếp tục cống hiến bằng chính sức trẻ, trí tuệ và tinh thần trách nhiệm của mình. Đó cũng là cách thiết thực nhất để tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha ông, để ngọn lửa yêu nước và khát vọng cống hiến mãi được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Nguồn tham khảoXem video gốc tại: #https://www.facebook.com/share/p/1BLHSr3ti6/
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - CHÚ LÊ VĂN THỊ | Câu chuyện thời hoa lửa