Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện thời hoa lửa chú Lữ Văn Đô sống tại ấp IV

Ở ấp IV, người ta vẫn nhắc đến chú Nguyễn Văn Đô như một người lính giản dị nhưng từng đi qua những năm tháng không thể nào quên của một thời hoa lửa.

Vĩnh Long17/03/2026Đoàn xã Mỹ Long (Đoàn xã Mỹ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa – Dấu chân người lính công binh

Ở ấp IV, người ta vẫn nhắc đến chú Nguyễn Văn Đô như một người lính giản dị nhưng từng đi qua những năm tháng không thể nào quên của một thời hoa lửa.

Năm 1983, khi tuổi đời còn rất trẻ, chú lên đường nhập ngũ. Từ mái nhà quê yên bình, chú bước vào môi trường quân đội, được biên chế vào Trung đoàn 548, thuộc Mặt trận 479, Quân khu 7. Đó là giai đoạn mà chiến trường Campuchia vẫn còn đầy gian nan và hiểm nguy.

Chú Đô được đào tạo và công tác trong lực lượng công binh – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Những người lính công binh như chú không trực tiếp xung phong trong những trận đánh lớn, nhưng lại là người đi trước mở đường, dò gỡ bom mìn, bảo đảm an toàn cho đồng đội tiến quân.

Trên những cánh rừng rậm rạp và vùng đất còn đầy dấu tích chiến tranh, chú cùng đồng đội lặng lẽ làm nhiệm vụ. Mỗi bước đi là một lần đối diện với hiểm nguy. Có những đêm dài, họ làm việc trong im lặng, chỉ nghe tiếng cuốc, tiếng xẻng và nhịp tim dồn dập. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Bằng sự gan dạ, bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm cao, chú Đô dần trưởng thành trong quân ngũ, được tin tưởng giao giữ chức Tiểu đội trưởng. Với cấp bậc Trung sĩ, chú không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ mà còn là chỗ dựa tinh thần cho anh em trong đơn vị.

Những năm tháng nơi chiến trường Campuchia đã tôi luyện nên một người lính vững vàng, kiên cường. Sự cống hiến của chú được ghi nhận bằng Huân chương Kháng chiến hạng Ba – phần thưởng xứng đáng cho những hy sinh thầm lặng.

Năm 1986, chú xuất ngũ trở về quê hương. Rời xa quân ngũ nhưng không rời tinh thần người lính, chú tiếp tục gắn bó với địa phương, tham gia Hội Cựu chiến binh ấp. Ở đó, chú vẫn giữ trọn phẩm chất của một người lính công binh năm xưa: cần cù, trách nhiệm và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người.

Thời gian có thể trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức của một thời hoa lửa vẫn còn in đậm trong cuộc đời chú – như những dấu chân không bao giờ phai trên con đường đã đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn