CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: “ Còn cái lai quần cũng đánh”.
Trong những năm tháng chiến tranh đầy hào hùng của dân tộc Việt Nam ta, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam không chỉ hiện lên với sự dịu dàng mà còn được nhắc đến với sự kiên cường và bất khuất. Họ vừa là mẹ cũng vừa là những nữ chiến sĩ bé nhỏ không ngại hiểm nguy nhọc nhằn nguyện hi sinh bản thân mình cho Tổ Quốc. Khi nhắc đến những nữ anh hùng vĩ đại em không thể không nhắc đến Út Tịch , người phụ nữ với câu nói nổi tiếng mà ai cung biết: “ Còn cái lai quần cũng đánh”.
Út Tịch tên thật là Nguyễn Thị Út, bà sinh năm 1931 tại Trà Vinh trong một gia đình nghèo. Từ nhỏ bà đã phải đi làm thuê để kiếm sống, cuộc sống đầy chật vật và khó khăn. Khi đất nước ta bước vào thời kì kháng chiến chống Mỹ, bà không ngần ngại tham gia lực lượng cách mạng bảo vệ Tổ Quốc. Điều mà em thấy đặc biệt ở bà là bà không chỉ là một nữ chiến sĩ cách mạng , mà bà còn là một người mẹ vẫn đang còn con nhỏ. Bà vừa nuôi con, vừa chiến đấu để bảo vệ lấy nơi mình sinh ra. Cuộc sống của bà là chuỗi ngày đầy gian khổ nhưng cũng đáng khâm phục cho người phụ nữ thời bấy giờ. Sau khi tìm hiểu về bà, em đã đọc được 1 câu chuyện vô cùng ấn tượng về bà khiến em khắc sâu câu nói của bà vào trong tâm trí. Đó là có một lần, trong trận càn lớn của quân địch vào vùng căn cứ, khi ấy lực lượng du kích còn rất mỏng nhiều người phải rút về bảo toàn lực lượng. Lúc đó, Út Tịch đang trong hoàn khi bà vừa phải chăm con vừa thiếu thốn đủ thứ nhưng khi nhìn thấy tình hình nguy cấp bà vẫn kiên quyết xin ở lại chiến trường. Đồng đội của bà kể lại rằng có rất nhiều người đã khuyên bà rằng nên lùi về phía sau để giữ an toàn vì bà còn con nhỏ. Nhưng Út Tịch không đồng ý, bà nói một câu đầy kiên quyết và mạnh mẽ :”còn cái lai quần cũng đánh” . Câu nói ấy không phải chỉ là là lời nói bộc phát mà nó phát ra từ ý chí sắt đá của bà, cho dù chỉ còn chút sức lực cuối cùng bà vẫn chiến đấu đến cùng vì đất nước. Trong trận chiến đó, bà cùng đồng đội của mình đã kiên cường bám trụ chống lại sự càn quét của địch. Nhờ sự gan dạ và tinh thần bất khuất không chịu lùi bước , bà cùng đồng đội đã giữ được vị trí, góp phần bảo vệ cho căn cứ.Khi biết được câu chuyện này, bản thân em không chỉ hình dung ra một người anh hùng mà còn hình dung ra được một người mẹ vô cùng vĩ đại. Em hiểu rằng trong tình cảnh ngàn thân treo sợi tóc ấy giữa đứa con thân yêu của mình và trách nhiệm với Tổ Quốc bà đã phải đưa ra một quyết định không hề dễ dàng. Điều đó khiến em càng trân trọng sự hi sinh của bà và của biết bao nhiêu người đi trước. Nhìn lại bản thân mình, em thấy bản thân phải sống cho ra hồn. Sống trong một thời đại hòa bình được đánh đổi bởi bao mồ hôi xương máu của ông cha em thấy bản thân phải biết trân trọng nhiều hơn nữa. Hòa bình không dễ mà có , hiện tại và tương lai bản thân em thấy mình cần cố gắng nhiều hơn để cống hiến một phần nhỏ bé giúp cho đất nước ta thêm bền vững. Bài học lớn nhất em rút ra được từ câu chuyện của Út Tịch là phải có sự kiên trì và ý chí không bỏ cuộc trước mọi khó khăn. Dù bản thân có trong khó khăn đến đâu vẫn phải giữ cho bản thân mình một niềm tin, chỉ cần còn niềm tin và sự quyết tâm thì không gì là không thể cả.
Khép lại câu chuyện về Út Tịch trong em vẫn còn đọng lại niềm xúc động khó tả. Bà đã sống một cuộc đời đầy khó khăn nhưng vô cùng phi thương. Bản thân em hiểu rằng, để có cuộc sống hiện tại đã biết bao những người anh hùng như bà đã phải hi sinh. Vì vậy em sẽ cố găng sống tốt hơn, cố gắng học tập theo 5 điều Bác Hồ giạy để không phụ lòng thế hệ đi trước.



