Câu chuyện thời hoa lửa – Cụ Ông Ích Khiêm
Có những cái tên không cần được nhắc quá nhiều, nhưng mỗi lần xuất hiện lại khiến người ta tự nhiên thấy lòng mình trầm xuống. Ông Ích Khiêm… là một cái tên như thế.
Sinh ra giữa vùng đất Phong Lệ đầy nắng gió, ông lớn lên trong những năm tháng quê hương còn bình yên. Nhưng số phận lại đưa ông vào thời cuộc đầy biến động. Và chính trong giai đoạn ngổn ngang ấy, người ta nhìn thấy ở ông một điều mà không phải ai cũng giữ được: sự liêm chính đến tận cùng.
Cả cuộc đời ông như một ngọn lửa. Không bùng cháy rực rỡ để người ta phải reo lên. Mà là thứ lửa bền bỉ, âm ỉ… nhưng không bao giờ tắt.
Những người từng sống cùng thời kể rằng ông dám nói, dám làm, dám đứng thẳng khi xung quanh toàn sóng gió. Có khi vì một câu nói thẳng mà ông bị ghét, bị đẩy vào khó khăn. Nhưng lạ thay… ông không hề đổi khác. Bởi với ông, điều đáng sợ nhất không phải là quyền lực… mà là ngồi yên và nhìn cái sai tiếp tục diễn ra.
Dân thương ông. Quan nể ông. Và thời cuộc, dù khắc nghiệt đến đâu, vẫn không bẻ gãy được cái cốt cách mà ông mang theo từ thuở thiếu thời.
Ngày hôm nay, khi đứng giữa thành phố Đà Nẵng sáng đèn, nhiều người trẻ vẫn vô tình bước qua con đường mang tên ông. Họ vội vã, họ bận rộn, họ không biết rằng dưới cái tên ấy là cả một đời người đã sống trọn lòng vì dân, vì nước.
Nhưng nếu một lần chậm lại… nếu một lần nhìn lên tấm bảng tên đường ấy… người ta sẽ thấy câu chuyện của ông không nằm trong sách vở, mà nằm trong cách một con người chọn sống:
Chọn sự tử tế.
Chọn sự ngay thẳng.
Chọn trách nhiệm.
Giữa những xô bồ hôm nay, câu chuyện về Ông Ích Khiêm giống như một lời nhắc nhẹ:
Rằng dù đường đời có khiến ta mệt mỏi, thì vẫn có những giá trị không bao giờ được phép đánh mất.
Rằng đôi khi, chỉ cần giữ được sự lương thiện trong lòng… là cũng đủ để trở thành một ánh sáng cho người khác.
Cụ Ông Ích Khiêm đã rời xa hơn trăm năm, nhưng ngọn lửa trong câu chuyện đời ông… vẫn còn ấm đến bây giờ. Ấm theo cách của một người sống đẹp, sống đúng, và sống không hổ thẹn với chính mình.



